Sắc mặt Chu Tự Bạch hơi tái đi.
Tiếng mưa ngoài cửa sổ dần dày hơn.
Anh ta bỗng đưa tay, muốn nắm lấy tay tôi.
Tôi tránh đi.
Bàn tay anh ta dừng giữa không trung.
“Kiến Vi, anh thừa nhận mình đã sai. Nhưng ai cũng sẽ phạm sai lầm. Tình cảm bảy năm của chúng ta, em thật sự không để lại một chút đường lui nào sao?”
Tôi nhìn anh ta.
“Anh phạm sai lầm sao?”
“Ý em là gì?”
“Phạm sai lầm là quên mang ô, đi họp muộn, nói nhầm một câu.”
“Còn việc anh làm là trộm cắp, làm giả, biến hệ thống cứu mạng thành công cụ phục vụ niêm yết.”
“Chu Tự Bạch, đừng nói hành vi phạm pháp như thể chỉ là bất cẩn.”
Môi anh ta mím chặt.
Một lúc lâu sau, anh ta hỏi:
“Có phải em chưa từng yêu anh không?”
Thật quen thuộc.
Sau khi sự việc bại lộ, phản ứng đầu tiên của một số người không phải là chịu trách nhiệm.
Mà là chuyển bục xét xử vào trong tình cảm.
Tôi cúi đầu, cuối cùng cầm tách trà ô long hoa quế lên.
Trà đã nguội, hương thơm mỏng manh nổi trên mặt nước.
“Đã từng yêu.”
Tôi nói.
“Cho nên khi phát hiện anh đã mục ruỗng, tôi cũng từng đau.”
Hốc mắt Chu Tự Bạch đỏ lên.
Anh ta khàn giọng hỏi:
“Vậy tại sao không thể cho anh thêm một cơ hội?”
Tôi đặt tách trà xuống.
“Bởi vì tôi từng đau không có nghĩa là tôi phải đau mãi.”
Tôi đứng dậy.
“Còn nữa, đừng lấy bảy năm ra nói chuyện.”
“Bảy năm không phải kim bài miễn tội.”
“Nó chỉ nhắc nhở tôi rằng mình đã lãng phí đủ lâu rồi.”
Sự cố tương tự xảy ra lần thứ hai vào ba ngày trước phiên tòa.
Bão “Kình Lạc” tiến gần Biển Đông, hơi nước ở vòng ngoài cuốn lên, Nam Xuyên, Thanh Nhai và Vân Độ liên tiếp phát cảnh báo mưa lớn.
Một giờ sáng hôm đó, tôi nhận được điện thoại từ Văn phòng ứng phó khẩn cấp Vân Độ.
“Kỹ sư Trình, các điểm thí điểm ‘Vụ Đăng’ bên chúng tôi liên tục phát cảnh báo cam, nhưng nền tảng thống nhất của thành phố vẫn hiển thị cảnh báo vàng. Cô có thể xác nhận lại không?”
Tôi bật dậy khỏi giường, mở máy tính.
Đường biểu diễn lượng mưa trên màn hình giống như một con rắn đột ngột dựng sống lưng.
Dữ liệu của ba điểm quan trắc thượng nguồn xuất hiện bất thường.
Độ ẩm đất đã gần chạm ngưỡng giới hạn.
Tệ hơn nữa, trong dữ liệu âm vang của thung lũng xuất hiện tiếng động trầm ở tần số thấp.
Đó không phải tiếng sấm.
Mà là âm thanh những vết nứt nhỏ bên trong núi bị nước mưa ép lại.
Tôi lập tức gọi cho Kỷ Trầm Chu.
Anh bắt máy rất nhanh, giọng tỉnh táo đến mức không giống một người vừa bị đánh thức lúc một giờ sáng.
“Có chuyện gì?”
“Vân Độ có thể xảy ra sạt lở.”
“Cần tôi làm gì?”
“Liên hệ truyền thông lúc này không thực tế. Anh liên hệ phía cơ quan ứng phó khẩn cấp cấp tỉnh, nhờ họ giúp tôi xác nhận quyền điều phối. Ngoài ra, lưu lại toàn bộ lịch sử liên lạc.”
Kỷ Trầm Chu nói:
“Được.”
Anh không hỏi tại sao tôi không ngủ.
Cũng không nói tôi đừng lo.
Đôi khi, sự đồng hành tốt nhất không phải ép bạn nằm lại trên giường, mà là khi bạn sắp lao vào mưa gió, người ấy bật đèn lên cho bạn.
Hai giờ ba mươi sáng, điểm số ba ở Vân Độ nâng lên cảnh báo đỏ.
Nhưng nền tảng cấp thành phố vẫn hiển thị màu vàng.
Nguyên nhân nhanh chóng được xác định.
Nền tảng thống nhất do Công nghệ Trừng Hải tham gia bảo trì đã tích hợp mô hình hiệu chỉnh của “Sơn Hỏa Chủng”.
Mô hình phán định:
Khu vực từng phát cảnh báo nhầm, hạ cấp rủi ro.
Tôi nhìn dòng chữ ấy, sau lưng lạnh toát.
Khu vực cảnh báo nhầm.
Một cách gọi đẹp đẽ biết bao.
Trước khi mưa lũ cuốn xuống, mọi lời cảnh báo đều giống như báo nhầm.
Trước khi có người chết, mọi nguy hiểm đều giống như lo xa.
Ba giờ sáng, tôi gửi báo cáo đầy đủ cho Văn phòng ứng phó khẩn cấp Vân Độ, cơ quan ứng phó khẩn cấp cấp tỉnh, đài khí tượng địa phương và Kỷ Trầm Chu.
Dòng cuối báo cáo, tôi viết:
Kiến nghị lập tức tổ chức di dời người dân tại Thanh Thạch Câu, Lạc Mã Pha và Cựu Kiều Thôn trong đêm. Thà làm phiền người dân, tuyệt đối không được ngồi chờ thiên tai.
Ba giờ mười hai phút, Chu Tự Bạch gọi đến.
Tôi bắt máy.
Giọng anh ta bị ép xuống rất thấp.
“Trình Kiến Vi, em đừng tùy tiện phát cảnh báo.”
“Tùy tiện?”
“Nền tảng cấp thành phố có phán đoán thống nhất. Em vượt cấp gửi báo cáo rủi ro đỏ, nhỡ cuối cùng không có chuyện gì, em có gánh nổi trách nhiệm không?”
Tôi nhìn dữ liệu trên màn hình.
“Điểm số ba đã chuyển đỏ.”
“‘Sơn Hỏa Chủng’ chỉ phán định màu vàng.”
“‘Sơn Hỏa Chủng’ đã xóa lớp cảnh giới thận trọng.”
Tôi nói.
“Anh hiểu rõ hơn bất kỳ ai.”
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng.
Khi nói tiếp, giọng anh ta đã lạnh đi.
“Bây giờ không phải lúc em chứng minh bản thân.”
“Không phải chứng minh tôi.”
Tôi nói.
“Mà là cứu người.”
Chu Tự Bạch dường như cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.
“Em có biết di dời Thanh Thạch Câu trong đêm phải điều động bao nhiêu người không? Người già, trẻ nhỏ, người bệnh, một khi hỗn loạn xảy ra chuyện, ai chịu trách nhiệm?”
Tôi nói:
“Tôi chịu.”
Anh ta sững người.
Tôi lặp lại:
“Báo cáo do tôi ký, mô hình do tôi làm, kiến nghị do tôi đưa ra.”
“Nếu xảy ra vấn đề, tôi chịu trách nhiệm.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Tôi cúp máy.
Ba giờ bốn mươi phút, cơ quan ứng phó khẩn cấp cấp tỉnh thông qua kiến nghị điều phối.
Ba giờ năm mươi phút, loa phát thanh đầu làng Thanh Thạch Câu vang lên.
5.
Tôi kết nối video với các tình nguyện viên tại hiện trường.
Màn hình rung lắc dữ dội.
Nước mưa đập vào ống kính, đường làng biến thành một dòng suối đục ngầu.
Có người vừa đi vừa chửi, nói nửa đêm còn hành hạ dân.
Có người ôm con, khoác áo mưa nhựa chạy về sân trường tiểu học.
Một bà cụ không chịu đi, nói gà trong nhà còn chưa nhốt.
Cán bộ thôn sốt ruột đến khản cả giọng.
Tôi nói qua màn hình:
“Bà ơi, gà tránh mưa còn giỏi hơn người. Người phải đi trước.”

