10.

Rầm một tiếng, cánh cửa sắt bị một đôi bàn tay khổng lồ xé toạc ra, Vua Zombie cúi người bước vào nhà hát.

Tôi và Tần Du núp sau cây cột, run bần bật.

“Các cô, là thứ gì?”

Tôi đánh bạo trả lời: “Bọn tôi chắc là zombie cấp cao.”

Vua Zombie nghiêng đầu đánh giá chúng tôi, ánh mắt giống như đang nhìn một món đồ chơi mới lạ.

Thấy hắn có vẻ không có ác ý, Tần Du dè dặt bắt chuyện.

“Ngươi…

ngươi cũng biết suy nghĩ à?”

Hắn khựng lại một nhịp: “Biết.”

“Ngươi điều khiển được bọn zombie ngoài kia?

Làm sao mà làm được vậy?”

Vua Zombie gầm lên một tiếng.

Một luồng áp lực vô hình ập đến, tôi và Tần Du không khống chế được mà quỳ sụp xuống.

Vua Zombie nhún vai, xòe hai tay ra: “Đấy, điều khiển như vậy đó.”

“…”

Vua Zombie cúi người xách cổ hai đứa tôi lên.

“Các cô, theo tôi về nhà.”

Tôi và Tần Du không thể nhúc nhích, đành ngậm đắng nuốt cay gật đầu.

Vua Zombie xách bọn tôi đến một trung tâm thương mại bỏ hoang ở phía Bắc thành phố.

Trong toàn bộ tầng hầm của khu thương mại, hàng hóa đã bị dọn sạch, thay vào đó là từng hàng zombie đứng ngay ngắn.

Đám zombie này không giống bọn tản mạn mà chúng tôi từng gặp, chúng giống một đội quân zombie được huấn luyện bài bản hơn.

Vua Zombie đi thẳng tới chiếc ghế khổng lồ đặt ở giữa siêu thị rồi ngồi phịch xuống, ném hai đứa tôi lên sofa.

Hắn vừa ngồi xuống, mấy con zombie xung quanh lập tức hành động.

Chúng xách đến một con thỏ bị bẻ gãy cổ, ném uỵch xuống trước mặt chúng tôi.

“Ăn đi.”

Tôi và Tần Du nhìn con thỏ bê bết máu dưới đất, thấy buồn nôn.

Dù đã biến thành zombie nhưng chúng tôi vẫn giữ thói quen ăn uống của con người.

Việc gặm sống thỏ tươi thế này, bọn tôi thực sự không làm nổi!

Vua Zombie nhìn vẻ mặt khó xử của bọn tôi, có vẻ đăm chiêu suy nghĩ.

11.

Những ngày tiếp theo, mỗi ngày đám zombie đều thay đổi món ăn đem đến cho chúng tôi.

Chó hoang, gà rừng…

món nào cũng thử qua.

Vua Zombie cho phép chúng tôi đi lại trong siêu thị, nhưng cứ hễ mon men đến gần lối ra là sẽ có zombie chặn đường.

Đã không ra được thì thôi, tôi và Tần Du dứt khoát đứng trước mặt Vua Zombie để quan sát hắn.

Tôi kéo thử một mảnh vải rách trên người Vua Zombie.

“Màu sắc và kiểu dáng này, sao nhìn giống đồng phục học sinh thế nhỉ?”

Tần Du giật xuống một mảng vải đỏ: “Thậm chí còn đeo cả khăn quàng đỏ này, Vua Zombie lúc còn sống lại là một học sinh tiểu học à!”

Xem ra Vua Zombie là dạng zombie tiến hóa cường hóa cơ thể, virus zombie đã khiến vóc dáng và dung mạo của cậu nhóc thay đổi chóng mặt.

Đã mang tâm trí của học sinh tiểu học, vậy thì dễ xử rồi.

Tôi và Tần Du liếc mắt nhìn nhau, rồi nhìn thân hình khổng lồ của Vua Zombie với ánh mắt sáng rực.

“Đây chẳng phải là vệ sĩ có sẵn sao?

Nếu thuyết phục được hắn đi du lịch cùng, thế thì ngầu phải biết!”

Tôi và Tần Du tận dụng vải vóc trong trung tâm thương mại, thức trắng đêm may một chiếc vương miện và một chiếc áo choàng màu đỏ.

“Cậu nhóc này, ở một mình chắc cô đơn lắm nhỉ!

Hay là đi du lịch cùng các chị được không?”

Tần Du đội vương miện cho Vua Zombie, khoác áo choàng đỏ lên người hắn.

“Đại vương Zombie lợi hại nhất thế giới, ngài có muốn cùng chúng tôi đi vi hành lãnh thổ của ngài không?”

Vua Zombie nghiêng đầu suy nghĩ.

Tôi tiếp tục dụ dỗ: “Đại vương Zombie, ngài lợi hại như thế, để bọn tôi được mở mang tầm mắt đi mà.”

Vua Zombie bất chợt đứng bật dậy, gầm lên một tiếng, đám zombie chặn ở lối ra đồng loạt dạt ra hai bên, nhường lại một lối đi.

“Đi.”

Vua Zombie chân dài sải bước, một bước bằng bọn tôi đi ba bước, tôi và Tần Du đi theo bở hơi tai.

Tần Du nhìn vóc dáng đồ sộ của Vua Zombie, bỗng nảy ra một ý tưởng táo bạo.

Nó ra hiệu cho Vua Zombie: “Ngồi xổm xuống xem nào.”

Thấy Vua Zombie đứng yên nhìn mình với ánh mắt khó hiểu, Tần Du tự mình ngồi xổm xuống trước, rồi chỉ vào hắn: “Nhóc cũng ngồi xuống đi.”

Cuối cùng hắn cũng hiểu, học theo dáng Tần Du mà khuỵu gối, thân hình khổng lồ kêu răng rắc, rồi ngồi xổm xuống trước mặt chúng tôi.

Tần Du vòng ra sau lưng Vua Zombie, bám vào những gai xương trên lưng hắn, trèo tót lên vai trái của hắn.

Nó điều chỉnh lại tư thế, ngồi vững chãi trên vai Vua Zombie, còn bám vào tóc hắn làm tay vịn.

Tần Du vỗ vỗ vào vai bên kia của hắn.

“Lên đi, góc nhìn trên này đỉnh lắm.”

Tôi hơi do dự, nhưng cũng học theo Tần Du trèo lên, ngồi vào vai phải của Vua Zombie.

“Đại vương Zombie, xuất phát thôi!”

Lúc Vua Zombie đứng lên, tôi hơi sợ độ cao một chút, nhưng rất nhanh đã thích nghi được.

Tầm nhìn từ trên cao quả nhiên rất đã, thu gọn cả con phố vào tầm mắt.

Vua Zombie sải bước về phía trước, mỗi bước dài gần hai mét, nhanh hơn gấp mấy lần so với tốc độ của chúng tôi.

Gió thổi vù vù, mũ của Tần Du suýt thì bị thổi bay.

Nó vừa giữ chặt mũ, vừa cười lớn.

“Hahaha, cưỡi Vua Zombie đi du lịch, thế này bảnh quá đi mất!”

“Mày nói bé thôi, coi chừng kéo bọn căn cứ đến giờ.”

“Sợ gì, dưới mông chúng ta là Vua Zombie cơ mà.”