Trong nhà mời tiên sinh đến dạy chúng ta đánh cờ.

Tỷ tỷ thua liền ba ván, tức giận ném quân cờ xuống.

Phụ thân lập tức nói nữ nhi không cần tranh cường hiếu thắng, rồi sai người thu bàn cờ đi.

Ngày ấy, ta vừa mới thắng tiên sinh nửa quân.

Mẫu thân lại vỗ nhẹ lên tay ta:

“Hôm nay tỷ tỷ con không vui, đừng nhắc đến cờ nữa.”

Về sau, trong nhà hễ có chuyện thắng thua, người không chịu thua vĩnh viễn là tỷ tỷ.

Chuyện nghị thân cũng vậy.

Kỳ thế tử vốn là thanh mai trúc mã với ta, ngay cả ngày thành hôn cũng đã định xong.

Nhưng trong cung yến, tỷ tỷ thua trò ném thẻ, vành mắt đỏ lên.

Kỳ thế tử liền thay nàng ném trúng mũi tên cuối cùng.

Ánh mắt nàng nhìn hắn, cả sảnh đều trông thấy.

Ngày hôm sau, Kỳ gia liền đến xin đổi hôn thư.

Mẫu thân khuyên ta:

“Tỷ tỷ con hiếm khi thích một người.”

Ta gật đầu:

“Vậy thì đổi đi.”

Mọi người đều cho rằng ta nản lòng thoái chí, tùy tiện chọn vị thứ đệ trầm mặc ít lời bên cạnh Kỳ thế tử.

Nhưng bọn họ không biết.

Kiếp trước, sau khi Kỳ gia sa sút, chỉ có vị thứ đệ ấy nhập ngũ, từng đao từng kiếm lập nên công phò tá tân quân.

Ngày tân đế đăng cơ, hắn được phong làm vương khác họ.

Còn về Kỳ thế tử.

Tỷ tỷ đã muốn thắng, vậy cứ để nàng thắng lần này.

01

Khi ta đồng ý đổi hôn sự, người thở phào đầu tiên là mẫu thân.

Kỳ Dục cũng thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ có trưởng tỷ Ngu Nhu vẫn đỏ mắt nhìn ta.

“A Kiểu, muội đừng như vậy, ta không hề muốn cướp hôn sự của muội.”

Lời này nói rất khẽ, nhưng vừa đủ để Kỳ Dục ngẩng đầu lên.

Ta nhìn thấy vẻ đau lòng trong mắt hắn, chợt cảm thấy mối hôn sự này hủy đi cũng không thiệt.

Phụ thân sa sầm mặt hỏi ta:

“Con thật sự bằng lòng?”

Ta tháo tín ấn mang theo bên người, đặt lên án:

“Con bằng lòng.”

Mẫu thân vội nắm lấy tay ta, giọng mềm đi đôi chút:

“Nương biết mà, con là đứa hiểu chuyện nhất.”

Tay bà còn chưa buông ra, ta đã nhìn về phía cuối cùng của hàng ghế Kỳ gia.

“Nếu trưởng tỷ muốn gả cho Kỳ thế tử, vậy con gả cho Kỳ nhị công tử.”

Không khí trong chính đường vừa mới dịu xuống, trong chớp mắt lại căng thẳng.

Tay mẫu thân cứng lại trên cổ tay ta.

Kỳ Dục đột nhiên ngẩng đầu.

Ngay cả Kỳ Hoàn vẫn luôn rũ mắt không nói cũng cuối cùng ngước mắt nhìn ta.

Sắc mặt Kỳ phu nhân biến đổi:

“Nhị cô nương, lời này không thể nói bừa.”

Ta hành lễ với bà:

“Phu nhân yên tâm, ta đã nghĩ rất rõ.”

Phụ thân vỗ mạnh xuống án:

“Ngu Kiểu, con đừng hồ nháo trước mặt khách.”

Ta không quỳ, cũng không lùi.

Trước kia mỗi khi phụ thân nổi giận như vậy, ta luôn nhìn mẫu thân trước.

Chỉ cần mẫu thân thở dài một tiếng, ta liền biết mình nên cúi đầu.

Hôm nay ta chỉ nhìn phụ thân.

“Kỳ gia đã có thể đổi hôn thư một lần, Ngu gia cũng có thể đổi người một lần.”

Sắc mặt Kỳ Dục tái đi.

Ngu Nhu siết khăn tay, lệ treo trên hàng mi, tựa như giây tiếp theo sẽ rơi xuống.

Nhưng lần này, không ai có thể thay nàng nói cho tròn chuyện.

Kỳ Hoàn đứng dậy, hành lễ với phụ thân.

“Nếu Ngu nhị cô nương chỉ là nhất thời nói lời giận dỗi, việc này có thể bỏ qua.”

Ta nhìn hắn.

Hắn mặc áo bào xanh xám, đứng sau Kỳ Dục nửa bước, thần sắc yên tĩnh đến mức như người bị gọi nhầm tên.

Cả sảnh đều cho rằng ta đang làm nhục Kỳ gia.

Chỉ có hắn là người đầu tiên hỏi ta có thật lòng hay không.

Ta đáp lễ hắn:

“Không phải lời giận dỗi.”

Kỳ Hoàn nhìn ta một lát.

“Nhị cô nương có biết gả cho ta chưa chắc sẽ có ngày lành?”

Ta gật đầu:

“Ta biết.”

Mẫu thân nóng ruột:

“Con biết gì chứ? Kỳ Hoàn chỉ là thứ tử, sau này ở Hầu phủ ngay cả chính tịch cũng chưa chắc được ngồi.”

Sắc mặt Kỳ phu nhân càng khó coi hơn.

Kỳ Dục thấp giọng nói:

“A Kiểu, nếu trong lòng nàng không thoải mái, cứ trút lên ta.”

Cuối cùng ta cũng nhìn hắn.

“Thế tử nghĩ nhiều rồi.”

Hắn sững lại.

Giọng ta rất bình thản:

“Ngươi không quan trọng đến vậy.”

Máu trên mặt Kỳ Dục lập tức rút sạch.

Ngu Nhu khẽ gọi hắn một tiếng, quả nhiên hắn liền nghiêng đầu nhìn nàng.

Ta thu hồi ánh mắt.

Kỳ Hoàn rũ mắt, giống như cuối cùng đã quyết định điều gì.

“Nếu nhị cô nương không hối hận, ta bằng lòng.”

02

Mẫu thân kéo ta vào nội thất.

Cửa vừa đóng lại, bà đã không kìm được lửa giận.

“Hôm nay con muốn ép chết tỷ tỷ con phải không?”

Ngu Nhu cũng đi theo vào, mắt đỏ đến đáng thương.

“Nương, đừng trách muội muội, trong lòng muội ấy khó chịu cũng là điều nên có.”

Mẫu thân lập tức đỡ lấy nàng:

“Con chính là quá lương thiện, chuyện gì cũng nghĩ thay cho nó.”

Ta đứng đối diện hai người, ngay cả ngồi cũng không ngồi.

Trước kia, cảnh tượng như vậy quá nhiều rồi.

Chỉ cần Ngu Nhu khóc, mẫu thân sẽ che chở nàng trước.

Còn vì sao ta khó chịu, từ trước đến nay chẳng quan trọng.

“A Kiểu, nghe nương một câu, xuất thân như Kỳ Hoàn, sau này không cho con được thể diện đâu.”

Ta nhìn bà:

“Khi mẫu thân bảo con nhường Kỳ Dục, người có từng nghĩ đến thể diện của con không?”

Mẫu thân khựng lại.

Ngu Nhu cúi đầu, nước mắt rơi xuống mu bàn tay.

“Nếu muội muội oán ta như vậy, ta sẽ đi nói rõ với Kỳ thế tử.”

Giọng nàng không lớn, nhưng vừa đủ để người ngoài cửa nghe thấy.