"Tôi không tiếc 7.500 tệ đó! Tôi chỉ muốn đòi một lời giải thích! Cô làm chồng tôi mất mặt, làm tôi không ngẩng đầu lên được trong công ty, rốt cuộc cô có dã tâm gì? Nếu cô rộng lượng một chút, chủ động nói số tiền này cô trả, thì ai nói cô nửa lời?"
Tôi cười lớn tiếng.
"Vậy ý của cô là, tôi không cho cô xài thẻ của tôi, thì đó là lỗi của tôi?"
"Tôi không nói là bắt cô trả! Nhưng ít nhất cô cũng phải thương lượng với chúng tôi chứ! Cô từ chối thẳng thừng, để con lễ tân đó làm nhục chúng tôi trước mặt bao người, cô làm vậy là cố ý!"
Tôi chẳng buồn phí lời với cô ta nữa, xoay người đi thẳng tới bốt bảo vệ.
"Bác ơi, hai người này không phải nhân viên công ty mình, họ đến cổng gây rối, phiền bác mời họ ra ngoài giúp cháu."
Bác bảo vệ đã đứng nhìn nãy giờ, nghe tôi nói thế liền cầm gậy tuần tra bước tới.
"Đi đi đi, đừng có đứng cản đường ở đây!"
Chồng Trương Du định xông lên, bị bác bảo vệ đẩy mạnh một cái.
"Mày nhúc nhích thêm cái nữa tao gọi công an đấy!"
Trương Du bị đẩy lảo đảo hai bước, quay đầu lại hung hăng trừng mắt với tôi, môi run lên một lúc lâu mới nặn ra được một câu:
"Lâm Nguyệt, cô đợi đấy cho tôi!"
Tôi mỉm cười nhìn cô ta.
"Được, tôi sẽ đợi đến ngày cô trả đủ 7.500 tệ."
Chồng cô ta mặt đỏ bừng, bị bảo vệ kéo ra ngoài, miệng vẫn còn gào lên:
"Cái công ty bọn mày là một lũ hùa nhau! Tao sẽ lên Sở Lao động kiện chúng mày! Tao sẽ bóc phốt chúng mày!"
Giọng nói xa dần.
Tôi chỉnh lại cổ áo, quẹt thẻ bước vào tòa nhà.
Trong thang máy, Tiểu Chu nhắn tin cho tôi:
"Nghe nói Trương Du chặn cửa công ty tìm chị à? Chị không sao chứ?"
Tôi gửi một icon mặt cười.
"Không sao, chỉ là giúp cô ta tính một bài toán — 7.500 tệ, đủ cho chị đi taxi 3 năm rồi."
Rồi nhắn tiếp: "À đúng rồi, hôm qua trong nhóm cô ta bảo cô ta không xót tiền, em tin không?"
Tôi vừa quẹt thẻ chấm công xong, vừa ngồi xuống chỗ làm vừa thong thả gõ một câu:
"Cô ta không phải xót tiền, mà là căn bản cô ta chưa từng có ý định trả."
8
Trương Du không bao giờ quay lại công ty nữa.
Hôm sau, nhân sự gửi một thông báo trong nhóm: Trương Du vì lý do cá nhân đã xin nghỉ việc, bắt đầu làm thủ tục bàn giao từ hôm nay.
Chỗ làm trống không, máy tính đã dọn đi, chậu cây trầu bà sắp héo trên bàn cũng chẳng ai dọn.
Tiểu Chu đi ngang qua liếc một cái, chép miệng: "Đến cái cây cũng không thèm mang theo, chạy trốn sạch sẽ thật."
Chị Lý bưng chậu trầu bà đó sang bàn mình, tưới chút nước, chụp một tấm ảnh gửi vào nhóm: "Cái cây này y chang cô ta, rễ thối hết cả rồi."
Nhóm không ai phản hồi.
Không phải không muốn nói, mà là không biết nói gì.
Chiều ngày Trương Du nghỉ việc, cô ta gửi một tin nhắn hàng loạt vào nhóm:
"Thưa các đồng nghiệp, thời gian qua đã làm phiền mọi người. Số tiền tôi nợ, tôi sẽ trả. Xin lỗi."
Tiểu Lưu đáp lại trong vòng 1 nốt nhạc: "1.800 tệ, khi nào trả?"
Không thấy trả lời.
Chị Lý cũng nhắn: "200 tệ."
Đột nhiên Trương Du buông một câu:
"Chồng tôi là phú nhị đại, chỉ là bây giờ tiền vốn đang cần luân chuyển, một thời gian nữa tôi sẽ trả."
Nhóm chẳng ai nói thêm tiếng nào.
Không phải là không quan tâm, mà là không muốn tốn thời gian vô ích nữa.
Một tuần sau, công ty phát lương.
Tiểu Lưu nhắn trong nhóm: "Trương Du block tôi rồi."
Chị Lý bồi thêm: "Tôi cũng thế."
Tôi mở WeChat, xem thử.
Trang cá nhân của Trương Du chỉ còn lại một đường kẻ ngang (chặn người xem).
Ảnh đại diện đã đổi thành màu đen, dòng trạng thái (signature) đổi thành "Bắt đầu lại từ đầu".
Tiểu Chu gửi một cái meme con mèo đang lật bạch nhãn (trợn mắt), kèm chữ "Bắt đầu lại từ đầu á? Trả tiền đi đã rồi hẵng nói".
Tôi thoát khung chat, xóa luôn lịch sử trò chuyện với Trương Du.
Không phải là tha thứ, mà là lật sang trang mới.

