Chồng cũ gọi điện cho tôi.

“Con trai cô trộm ba mươi nghìn tệ trong nhà, bỏ học rồi, ngày ngày lêu lổng với một đám thanh niên ngoài xã hội.”

“Nó hỏng hẳn rồi, tôi không quản nổi nữa. Nhưng ba mươi nghìn đó là tiền đặt cọc du học của con trai tôi, cô mau bồi thường lại đi!”

Sáu năm trước ly hôn, con trai được giao cho chồng cũ nuôi.

Nó sống cùng anh ta ở Giang Thành, mỗi tháng tôi đều gửi tiền sinh hoạt vượt mức cần thiết.

Tám nghìn tệ mỗi tháng, học phí tính riêng.

Sao nó có thể đi trộm tiền được?

Tôi đặt chuyến bay sớm nhất, ngay trong đêm trở về.

Hai giờ sáng, tôi không tìm thấy con trong quán bar hay tiệm net, mà lại nhìn thấy nó ở trạm phân loại chuyển phát nhanh phía bắc thành phố.

Nó mặc bộ đồng phục cũ rộng thùng thình, tay phải quấn băng dính đã thấm máu, đang cúi người kéo một chiếc lồng hàng còn cao hơn cả nó.

Nhìn thấy tôi, nó hoảng hốt móc một nắm tiền lẻ trong túi ra, giọng khàn đặc.

“Còn thiếu hai nghìn ba trăm, mẹ bảo Chu Thành Hải cho con khất thêm mấy ngày.”

“Tiền mẹ sinh con ra, con nhất định sẽ trả hết.”

Chương 1

Tôi túm lấy cổ tay nó.

Nó đau đến hít mạnh một hơi, theo bản năng rụt tay lại.

Dưới lớp băng dính không chỉ có vết xước. Lòng bàn tay sưng bóng lên, mu bàn tay còn có một mảng bầm tím.

“Ai nói với con rằng con nợ mẹ tiền?”

Chu Dữ quay mặt đi.

“Mẹ không cần diễn nữa. Chu Thành Hải nói rồi, số tiền mẹ gửi mỗi tháng là tiền bồi thường vì ngày trước không cần con. Bây giờ mẹ hối hận, muốn thu lại từng khoản.”

“Ông ấy bảo mỗi tháng con trả ba nghìn. Trả hết thì con không còn nợ bất kỳ ai nữa.”

Ngực tôi như bị thứ gì khoét thủng.

Mãi một lúc lâu tôi mới thở nổi.

Quản đốc đi tới đuổi người.

Tôi chắn Chu Dữ sau lưng.

“Nó mới mười sáu tuổi, tại sao các anh lại cho nó làm ca đêm?”

Người đàn ông nhìn tôi vài lần rồi mất kiên nhẫn, nói bọn họ chỉ xem bản photo căn cước, hồ sơ xin việc ghi mười tám tuổi.

Tôi yêu cầu xem hồ sơ, anh ta đẩy tôi ra, bảo đừng gây chuyện.

Tôi lập tức báo cảnh sát.

Trong lúc chờ, Chu Dữ vẫn cúi đầu.

Nó nhỏ giọng cầu xin tôi:

“Đừng làm lớn chuyện. Hôm nay con mà nghỉ thì tháng này không được nhận lương.”

Tôi không nhịn được nhíu mày.

“Tay con thành thế này rồi mà còn lo tiền lương?”

“Đó là tiền đặt cọc đi du học của Hứa Kiêu.”

Nó nói như thể đó là chuyện hiển nhiên.

“Không gom đủ, Chu Thành Hải sẽ vứt hết đồ của con ở chỗ bà ngoại.”

“Rốt cuộc chuyện ba mươi nghìn là thế nào? Con có lấy không?”

“Không.”

Chu Dữ lắc đầu.

“Hứa Mạn nói tiền mặt bà ta để trong ngăn kéo bị mất, nhất quyết cho rằng con lấy, không cho con báo cảnh sát, chỉ bắt con ra ngoài làm việc trả nợ. Sau đó có lần con nghe bà ta cãi nhau với Chu Thành Hải mới biết ba mươi nghìn đó vốn chưa hề được rút ra. Họ chỉ đang cần tiền đặt cọc cho Hứa Kiêu đi du học.”

Tôi sững người.

“Đồ của bà ngoại con đang ở đâu?”

“Một cái rương gỗ cũ. Trước khi mất bà để lại cho con.”

Mẹ tôi mất vào năm thứ hai sau khi chúng tôi ly hôn.

Trước lúc lâm chung, bà còn nắm tay tôi, dặn dù thế nào cũng không được mất liên lạc với Chu Dữ.

Thế mà tôi thậm chí còn không biết đồ bà để lại cho cháu đã bị người ta giữ mất.

Cảnh sát và người của cơ quan thanh tra lao động lần lượt tới.

Sau khi xác minh tuổi, Chu Dữ được đưa khỏi dây chuyền phân loại. Người phụ trách đồng ý ngày hôm sau thanh toán hết tiền lương và phối hợp điều tra.

Ra khỏi khu công nghiệp, nó đứng dưới mái che mưa, nhất quyết không lên xe tôi.

“Mẹ về đi. Chu Thành Hải nói mẹ đã có gia đình mới rồi. Mẹ kéo con về chỉ làm mọi người thêm phiền phức.”

Tôi ngẩn ra.

“Mẹ không tái hôn, cũng không có đứa con nào khác.”

Cuối cùng nó cũng nhìn tôi, nhưng ánh mắt lạnh ngắt.

“Vậy tại sao sáu năm nay mẹ không nghe điện thoại của con?”

Tôi nghẹn lời.

Nó đọc một dãy số.

Phần đầu hoàn toàn đúng, nhưng bốn số cuối lại khác hẳn số điện thoại của tôi.

“Con gọi rất nhiều lần. Ban đầu là số không tồn tại, sau đó có người nghe máy, nói không quen mẹ.”

“Con còn viết thư gửi đến công ty cũ của mẹ. Chu Thành Hải nói thư bị trả lại.”

“Năm mười ba tuổi con sốt cao, xin ông ấy gọi cho mẹ. Ông ấy mở WeChat cho con xem, mẹ nói bận công việc, chưa chết thì đừng làm phiền mẹ.”

Mưa rơi rất lớn.

Nhưng tôi vẫn nghe rõ thứ gì đó trong lòng mình vỡ vụn.

Tôi mở khóa điện thoại, đưa toàn bộ số điện thoại, địa chỉ và lịch sử chuyển khoản những năm qua cho nó xem.

Tám nghìn mỗi tháng.

Sáu năm, bảy mươi hai tháng.

Mười hai khoản học phí, sáu khoản bảo hiểm, còn có tiền trại mùa đông, học thêm, quà sinh nhật.

Tổng cộng 963.420 tệ.

“Chu Dữ, tất cả số tiền này đều là dành cho con.”

“Mẹ chưa từng bắt con trả, cũng chưa từng gửi những lời như vậy.”

Ánh mắt nó dừng lại trên phần ghi chú chuyển khoản.

Khoản tháng chín năm ngoái ghi:

Học phí học kỳ một lớp 10 của Chu Dữ, 38.000 tệ.

Nó nhìn rất lâu, bỗng bật cười.

Tiếng cười rất khẽ, còn khó nghe hơn cả khóc.

“Tháng chín năm ngoái con không học lớp 10.”

“Chu Thành Hải nói mẹ đã ngừng gửi tiền sinh hoạt, trong nhà không đủ khả năng nuôi hai đứa đi học. Hứa Kiêu phải học trường quốc tế, con nên hiểu chuyện một chút.”

“Lúc đó con đã làm học việc ở tiệm sửa ô tô rồi.”

Chương 2

Kết quả chụp ở bệnh viện cho thấy Chu Dữ bị tổn thương phần mềm, ngón áp út tay phải có một vết nứt xương cũ từng lệch vị trí nhưng đã tự liền.

Bác sĩ hỏi bị thế nào.

Chu Dữ nói ba tháng trước, lúc dỡ hàng bị giá sắt đập trúng.

Ông chủ thấy đi bệnh viện tốn tiền nên đưa hai trăm tệ giải quyết riêng. Nó cầm tiền về nộp cho Chu Thành Hải.

Ngoài ra, nó còn bị thiếu máu mức độ vừa và viêm dạ dày do ăn uống thất thường trong thời gian dài.

Lúc y tá truyền dịch, nó nhìn tôi quẹt thẻ rồi đột nhiên hỏi:

“Khoản này sau này cũng tính vào tiền con nợ mẹ à?”

Tôi quay lưng đi.

Nước mắt lập tức rơi xuống.

Tôi không dám khóc thành tiếng, chỉ giả vờ đi lấy nước rồi lau sạch nước mắt.

Khi trở lại bên giường, tôi nói với nó:

“Từ hôm nay, con không nợ một xu nào nữa. Người phải trả tiền không phải con.”

Nó không trả lời.

Bốn giờ sáng, nó ngủ thiếp đi trên giường bệnh.

Lông mày vẫn cau chặt, tay trái còn nắm cứng túi nilon đựng số tiền lương lẻ.

Tôi ngồi ngoài hành lang, gọi cho giáo viên chủ nhiệm cấp hai trước đây của nó.

Số điện thoại được tôi tìm thấy trong danh sách cũ trên tài khoản chính thức của trường.

Tôi vốn không nghĩ giờ này sẽ có người nghe máy.

Nhưng đến hồi chuông thứ năm, đầu kia vang lên giọng cảnh giác của một người phụ nữ.

Sau khi tôi nói rõ thân phận, cô ấy im lặng hơn mười giây.

“Cô thật sự là mẹ của Chu Dữ?”

“Thế người phụ nữ họ Hứa mà nhà trường vẫn liên lạc suốt những năm qua không phải cô sao?”

Tay tôi lạnh dần.

Giáo viên chủ nhiệm họ Tưởng.

Cô nói ba năm cấp hai, thành tích của Chu Dữ luôn nằm trong top mười toàn khối.

Kỳ thi tuyển sinh cấp ba, nó đạt 682 điểm, hoàn toàn có thể vào Nhất Trung Giang Thành.

Nhưng trước khi điền nguyện vọng, Chu Thành Hải đột nhiên tới trường, nói gia đình khó khăn, không định cho con học tiếp.

Cô Tưởng nhiều lần tới nhà khuyên nhủ, đều do Hứa Mạn tiếp.