Bà ta tự nhận mình là tôi, nói mẹ ruột đã đồng ý cho Chu Dữ đi học nghề.

“Chúng tôi gọi theo số điện thoại trong hồ sơ của cô. Người nghe máy nói cô ấy không có đứa con nào tên Chu Dữ, còn mắng chúng tôi là lừa đảo.”

“Sau đó Chu Dữ lén quay lại tìm tôi, nói muốn dùng học bổng để đi học. Tôi giúp em ấy liên hệ Nhất Trung, nhà trường cũng đồng ý miễn giảm một phần chi phí.”

“Nhưng đến ngày khai giảng thứ ba, bố em ấy tới làm thủ tục cho nghỉ học.”

“Chu Dữ quỳ trước cửa văn phòng, ôm chân bố không chịu đi.”

Nói đến đây, giọng cô Tưởng run lên.

“Bố em ấy trước mặt bao nhiêu giáo viên và học sinh tát em ấy một cái, còn nói: Mẹ mày còn không cần mày, mày diễn cho ai xem?”

Tôi cắn chặt môi mới không bật khóc giữa hành lang bệnh viện.

Sau khi trời sáng, cô Tưởng tới bệnh viện, mang theo một túi giấy kraft dày.

Bên trong là giấy chứng nhận thành tích, bản photo giấy báo nhập học của Chu Dữ và ba lá thư chưa được gửi.

Địa chỉ trên phong bì đều sai.

Chu Dữ tỉnh lại.

Nhìn thấy cô Tưởng, cuối cùng nó cũng lộ ra chút tủi thân đúng với một đứa trẻ mười sáu tuổi.

Nó gọi một tiếng:

“Cô…”

Rồi vùi mặt vào chăn, hai vai run lên không ngừng.

Cô Tưởng ôm nó, nhẹ nhàng vỗ lưng.

Tôi đứng một bên, không bước tới giành lấy cái ôm ấy.

Suốt sáu năm, vào những lúc nó cần người lớn nhất, người thật sự đứng cạnh nó không phải tôi.

Món nợ này sẽ không thể biến mất chỉ vì tôi đã chuyển 960 nghìn tệ.

Đúng lúc ấy điện thoại reo.

Trên đường tới bệnh viện, tôi đã gửi toàn bộ biên lai đóng tiền những năm qua cho luật sư, nhờ cô ấy ngay trong đêm xác minh với nhà trường.

Cô ấy báo kết quả đợt đầu đã có.

“Trong mười hai biên lai học phí cô lưu, ít nhất chín tờ là giả.”

“Ba tờ còn lại đúng là của trường, nhưng học sinh không phải Chu Dữ.”

Tôi siết chặt điện thoại.

“Là ai?”

Luật sư im lặng một lát.

“Hứa Kiêu. Con riêng của chồng cũ cô.”

Trên giường bệnh, Chu Dữ vừa khóc mệt, khóe mắt vẫn còn nước mắt.

Nó mới mười sáu tuổi.

Tiền đi học của nó bị người khác lấy đi trải đường cho một đứa trẻ khác, còn bản thân nó lại phải dùng đôi tay bị thương làm việc ở trạm chuyển phát nhanh để trả cái gọi là “món nợ được sinh ra”.

Tôi nhìn nó, giọng dần bình tĩnh lại.

“Tiếp tục điều tra.”

“Chín trăm sáu mươi nghìn tệ này đã đi đâu, tôi muốn từng người trong số họ phải giải thích từng khoản ngay trước mặt Chu Dữ.”

Chương 3

Sau khi Chu Dữ xuất viện, tôi đưa nó tới khách sạn trước.

Nhà hàng có buffet sáng, nhưng nó chỉ lấy một bát cháo trắng và một quả trứng.

Tôi gắp bánh bao hấp cho nó, nó lập tức hỏi:

“Bao nhiêu tiền?”

Tôi trả lời:

“Tiền phòng đã bao gồm bữa sáng.”

Lúc ấy nó mới từ từ ăn.

Trước khi đi, lúc tôi không chú ý, nó lấy giấy ăn gói hai cái bánh màn thầu nhét vào túi.

Tôi nhìn thấy nhưng không nói gì.

Đi ngang khu bánh mì, tôi lấy một túi giấy, cho sữa, bánh mì và trái cây vào rồi đưa cho nó.

“Khách sạn cho phép mang đi. Trưa đói thì ăn.”

Nó nhận lấy, vành tai dần đỏ lên.

Ăn xong, tôi mua điện thoại mới cho nó, làm lại thẻ ngân hàng, sau đó quay lại trạm phân loại lấy tiền lương.

Phòng tài vụ đưa một bảng thống kê.

Chu Dữ đã làm ở đây bốn tháng, mỗi tháng lương 6.500 tệ.

Nhưng trong sao kê ngân hàng của nó, cứ mỗi lần tiền lương vào tài khoản chưa đầy mười phút là lập tức được chuyển sang tài khoản của Chu Thành Hải.

Nội dung chuyển khoản:

Hoàn trả tiền nuôi dưỡng.

Chu Dữ giải thích thẻ và mật khẩu thanh toán đều nằm trong tay Chu Thành Hải.

Mỗi ngày nó chỉ được giữ lại hai mươi tệ tiền ăn.

Không đủ thì nhịn đói.

Tôi cho ngân hàng khóa chiếc thẻ cũ, làm tài khoản mới, sau đó giao toàn bộ sao kê liên quan cho luật sư.

Buổi trưa, cuối cùng Chu Thành Hải cũng xuất hiện.

Anh ta xông vào sảnh khách sạn, giơ tay định kéo Chu Dữ.