“Giỏi rồi đấy nhỉ? Dám gọi cả thanh tra lao động tới. Mày có biết họ vừa tìm tao xác minh tuổi của mày không?”

Tôi chắn giữa hai người, gạt tay anh ta ra.

“Lúc nó bị thương, anh ở đâu?”

“Con trai va đập chút thì có gì?”

Chu Thành Hải mất kiên nhẫn nhìn tôi.

“Cô đừng nghe nó giả đáng thương. Lười ăn lười làm, trộm tiền, nói dối, nó thành ra thế này hoàn toàn do tự chuốc lấy.”

“Thế còn 960 nghìn tệ?”

Ánh mắt anh ta chợt dao động.

“Chín trăm sáu mươi nghìn nào?”

Tôi bật ghi âm trên điện thoại rồi úp xuống bàn.

“Thỏa thuận bổ sung ghi rất rõ, số tiền tôi chuyển cho anh chỉ được dùng cho Chu Dữ. Các hóa đơn học phí anh gửi cho tôi mỗi học kỳ, tôi đã đưa tới trường xác minh.”

Sắc mặt Chu Thành Hải thay đổi, sau đó lập tức cao giọng:

“Nuôi con không cần tiền à? Nó ở nhà tôi, ăn cơm nhà tôi, tôi lấy dùng một ít thì sao?”

“Với lại Hứa Kiêu cũng là con trai tôi. Hai anh em thì tiền tiêu cho ai chẳng là tiêu? Cô kiếm được nhiều như thế, nhất thiết phải tính toán rạch ròi với người một nhà à?”

Chu Dữ đứng sau lưng tôi, cơ thể khẽ run.

Tôi nhìn chằm chằm Chu Thành Hải.

“Hứa Kiêu đã tiêu bao nhiêu?”

“Làm sao tôi nhớ hết được!”

“Bốn năm trường quốc tế, 420 nghìn.”

“Hai lần du học ngắn hạn ở nước ngoài, 130 nghìn.”

“Lớp đào tạo thi nghệ thuật, 110 nghìn.”

“Cộng thêm ba mươi nghìn tiền đặt cọc du học vừa đóng.”

Tôi đọc một con số, sắc mặt anh ta lại trắng thêm một phần.

Những thông tin này được luật sư sơ bộ đối chiếu với các trường học và cơ sở đào tạo dựa trên những hóa đơn tôi lưu giữ.

Những tờ được gọi là hóa đơn học phí của Chu Dữ đều che tên học sinh đi, nhưng số tiền và ngày thanh toán hoàn toàn trùng với hồ sơ đóng phí của Hứa Kiêu.

“Anh lấy tiền của con tôi đi tiêu cho người khác, còn làm giả hóa đơn để lừa tôi.”

“Bây giờ lại ép Chu Dữ mười sáu tuổi đi làm, lấy cả lương của nó để đóng tiền đặt cọc cho Hứa Kiêu.”

“Chu Thành Hải, anh thật sự nghĩ đây chỉ là chuyện trong nhà sao?”

Môi anh ta động đậy, còn định cãi thì điện thoại của Hứa Mạn gọi tới.

Sảnh khách sạn rất yên tĩnh.

Giọng phát ra từ loa ngoài nghe rõ mồn một.

“Thành Hải, anh tìm thấy Chu Dữ chưa? Bảo nó mau lấy hai nghìn ba trăm còn thiếu ra. Ngày mai tiệc mừng lên đường của Tiểu Kiêu mời bao nhiêu người như vậy, nếu không đóng khoản cuối thì cố vấn du học không chịu tới dự để giữ thể diện cho chúng ta đâu.”

Chu Thành Hải cuống quýt tắt máy.

Còn tôi lại bật cười.

“Ngày mai mấy giờ?”

“Ở khách sạn nào?”

Chương 4

Sắc mặt Chu Thành Hải xanh mét.

“Cô muốn làm gì?”

“Hứa Kiêu dùng tiền học của con tôi để học bốn năm, giờ sắp ra nước ngoài. Tôi là người bỏ tiền, dù sao cũng nên tới uống một ly chứ.”

Anh ta hạ giọng cảnh cáo:

“Cô đừng có phát điên! Nhà Hứa Mạn có nhiều họ hàng, ngày mai còn có lãnh đạo cơ quan của tôi. Làm ầm lên thì chẳng ai đẹp mặt.”

“Lúc anh kéo một đứa trẻ thi được 682 điểm ra khỏi trường, anh có từng nghĩ đến thể diện của nó không?”

Chu Thành Hải nhìn theo ánh mắt tôi về phía Chu Dữ, giọng bất ngờ dịu xuống.

“Tiểu Dữ, về với bố đi. Dì Hứa của con chỉ nói chuyện thẳng thôi, trong lòng vẫn thương con. Ngày mai tiệc mừng của anh con, con tới rót trà kính rượu, chuyện trước đây coi như bỏ qua.”

Chu Dữ lùi lại một bước.

Động tác rất nhỏ.

Nhưng giống như cuối cùng nó cũng thoát ra khỏi sợi dây đã siết cổ mình suốt sáu năm.

“Con không về.”

Chu Thành Hải giơ tay lên.

Tôi lập tức giữ cổ tay anh ta.

Bảo vệ khách sạn đã đi tới.

Anh ta không dám tiếp tục ra tay, chỉ có thể chỉ vào tôi.

“Cô tưởng đưa nó đi là xong à? Tôi mới là người giám hộ. Không có sự đồng ý của tôi, chẳng trường nào nhận nó đâu!”

“Vậy gặp nhau tại tòa.”

Tôi buông tay.

“Chu Dữ đã mười sáu tuổi. Nó muốn sống với ai, thẩm phán sẽ nghe ý kiến của nó.”