khe hở của thời gian.
Đây là một phương án rất tham vọng. Nhưng thú thật, khi bắt tay vào làm tôi lại cảm thấy không chắc chắn.
Vì phong cách thiết kế “thiên về cảm xúc” này hoàn toàn khác biệt với những dự án thương mại tôi từng làm trước đây, tôi không biết khách hàng có ưng ý hay không.
Tôi lại càng không biết, liệu Thẩm Trục Dã có vì người đệ trình phương án là tôi mà đặt ra những tiêu chuẩn khắt khe hơn để soi xét tôi hay không.
***
Một giờ chiều thứ Tư, tôi và sếp Lâm cùng ngồi xe tới Văn hóa Trục Dã.
Xe đỗ dưới tòa nhà văn phòng của họ, lúc xuống xe tôi ngước lên nhìn một cái.
Một tòa nhà văn phòng hiện đại cao 26 tầng, Văn hóa Trục Dã chiếm trọn từ tầng 17 đến tầng 19.
Mặt tiền bằng kính cường lực màu xám đậm phản chiếu lại bầu trời xanh trong vắt của buổi chiều cuối thu cùng vài gợn mây mỏng.
“Căng thẳng à?” Sếp Lâm đứng cạnh cười hỏi tôi.
“Một chút ạ.” Tôi thành thật đáp.
“Bình thường thôi, dự án này đúng là lớn thật.” Sếp vỗ vai tôi, “Nhưng tôi có niềm tin vào phương án của cô. Phong cách của cô rất hợp với tone màu các dự án mà Văn hóa Trục Dã từng làm, chắc là sẽ thuyết phục được họ.”
Tôi nhếch khóe môi, không nói gì.
Có thuyết phục được Bên A hay không thì tôi không biết, nhưng thứ tôi sợ nhất bây giờ là… chưa kịp trình bày xong, tôi đã bị “Bên A” đánh bại mất rồi.
Thang máy lên đến tầng 17.
Cô gái ở quầy lễ tân mặc một chiếc áo len dệt kim màu be, cười lên có hai lúm đồng tiền nhàn nhạt. Cô ấy dẫn chúng tôi đi dọc hành lang, đẩy cửa bước vào một phòng họp lớn.
Trong phòng họp đã có mấy người đàn ông trung niên mặc vest ngồi sẵn, sếp Lâm lần lượt bắt tay chào hỏi từng người. Tôi đứng cạnh mở máy tính, kết nối bản thuyết trình lên màn hình chiếu.
Và rồi tôi nghe tiếng cửa phòng họp bị đẩy ra.
Một chuỗi tiếng bước chân trầm ổn truyền đến từ phía sau.
Âm thanh không nhanh không chậm, tiếng giày da giẫm trên thảm phát ra tiếng vang trầm đục và đầy uy lực, mỗi bước đi như giẫm thẳng lên tim tôi.
Sếp Lâm và những người khác đồng loạt đứng dậy, gọi một tiếng “Sếp Thẩm”.
Tôi siết chặt chiếc bút chỉ laser trong tay, hít sâu hai hơi, rồi ngẩng đầu lên.
Thẩm Trục Dã mặc một chiếc áo sơ mi đen may đo cắt cúp sắc sảo bước vào, xắn tay áo lên tới cẳng tay, để lộ cổ tay sạch sẽ cứng cáp.
Vạt áo sơ mi nhét gọn vào chiếc quần tây xám sẫm, đường bờ vai thẳng tắp.
Tóc anh dài hơn hồi cấp ba một chút, vài lọn tóc lòa xòa trước trán bị tùy ý vuốt sang một bên, cả khuôn mặt so với năm năm trước càng thêm sắc nét, đường nét xương mày và sống mũi dưới ánh đèn trắng lạnh của phòng họp trông đặc biệt lạnh lùng sắc bén.
Anh vừa bước vào vừa cúi đầu lật xấp kẹp tài liệu trong tay, giọng nói không cao không thấp: “Xin lỗi, vừa có cuộc gọi nên tới muộn.”
Người đàn ông trung niên bên cạnh lập tức đứng dậy kéo ghế chủ tọa cho anh.
Thẩm Trục Dã ngồi xuống ghế chính của chiếc bàn dài, tùy ý đặt kẹp tài liệu lên mặt bàn trước mặt.
Rồi anh ngước lên, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt của những người có mặt.
Khi quét đến tôi, ánh mắt anh dừng lại.
Đôi mắt nâu sẫm ấy xuyên qua ánh đèn tông lạnh của phòng họp nhìn về phía tôi, không ngạc nhiên, không xao động, chỉ có một sự thấu hiểu cực nhạt nhòa, gần như không thể nhận ra.
Khóe miệng anh thậm chí còn khẽ cong lên một chút. Biểu cảm đó những người khác có mặt chắc chắn không ai chú ý tới, nhưng trong mắt tôi, rõ ràng đó là dáng vẻ của một người thợ săn đang nói với con mồi: “Cuối cùng em cũng đến rồi.”
Tôi cụp mắt xuống, vờ như đang chăm chú nhìn màn hình máy tính, ngón tay vô thức lướt lướt hai cái trên touchpad nhưng chẳng thao tác gì.
“Cô Ôn,” giọng Thẩm Trục Dã truyền tới từ đầu bàn bên kia, ngữ điệu bình thản như đang bàn điều khoản hợp đồng, “Lâu rồi không gặp.”

