nữa khi tôi mang bánh bao cho em lúc nửa đêm. Nhưng em không làm vậy.”
Anh bước lên một bước, khoảng cách gần đến mức tôi phải ngẩng đầu lên mới nhìn thấy mặt anh.
“Em không đẩy tôi ra. Vậy bây giờ tôi phải hỏi em rồi. Đây là ngầm đồng ý sao?”
Gió sông thổi rối tung mái tóc anh, vài lọn tóc mái phất phơ trước trán hơi lay động.
Trong đôi mắt anh phản chiếu ánh đèn li ti của thành phố bên kia bờ sông, và cả hình dáng cứng đờ của tôi.
Tôi há miệng, phát hiện mình không biết nói gì nữa. Toàn bộ khả năng tổ chức ngôn ngữ đã hoàn toàn đình công vào khoảnh khắc này.
Rồi anh bỗng bật cười.
Trong nụ cười ấy có một chút bất lực, một chút tự giễu, nhưng nhiều hơn cả là một sự dịu dàng đầy kiên định.
“Thôi bỏ đi, hôm nay em khoan hãy trả lời. Lần gặp tới, tôi sẽ tiếp tục hỏi em.” Anh nói, “Cho đến khi em chịu nói sự thật mới thôi.”
Nói xong, anh quay lưng đi vào trong nhà, để lại một mình tôi trên ban công.
Gió sông tháng Mười một thổi qua, lạnh đến mức tôi rùng mình một cái. Nhưng hơi nóng trên mặt tôi mãi vẫn chẳng hạ xuống nổi.
***
Tháng Mười hai, Phụng Thành chính thức bước vào mùa đông.
Dự án chuyển sang giai đoạn thi công, tần suất khớp tiến độ tại hiện trường từ mỗi tuần một lần chuyển thành mỗi ngày một lần.
Thẩm Trục Dã vẫn đến mỗi ngày. Có lúc mặc vest bước thẳng từ cuộc họp khác sang, có lúc đã thay bộ đồ bảo hộ lao động, đội mũ bảo hộ cùng tôi leo giàn giáo.
Hôm đó là ngày 14 tháng Mười hai, thứ Bảy, sinh nhật tôi.
Sáng thức dậy, điện thoại tràn ngập tin nhắn chúc mừng. An An gửi một cái lì xì to đùng, kèm theo lời nhắn: “Chúc Ôn Tiểu Hạ nhà ta sớm ngày thoát ế.”
Mẹ tôi gọi hai cuộc tôi không nghe máy, đến cuộc thứ ba thì bắt máy. Bà hỏi đầu dây bên kia xem tôi có ăn uống đàng hoàng không, có tìm được đối tượng chưa, sinh nhật định tổ chức thế nào. Tôi ậm ừ qua loa vài câu, rồi ra khỏi giường đánh răng rửa mặt.
Chuông cửa vang lên.
Mở cửa ra, trước mặt là một bó hoa hướng dương vàng rực rỡ, trên bó hoa đính một tấm thiệp. Trên thiệp là nét chữ nắn nót mạnh mẽ của Thẩm Trục Dã:
【Ngôn ngữ của hoa hướng dương là: Em là ánh sáng mà anh mãi mãi theo đuổi. — Thẩm Trục Dã】
Tôi ôm bó hoa, cúi đầu lật đi lật lại xem hồi lâu, rồi nhắn tin cho Thẩm Trục Dã: 【Đã nhận được hoa, cảm ơn anh.】
Anh trả lời ngay trong tích tắc: 【Mở cửa ra.】
Tôi sững lại, bước vội đến bên cửa sổ nhìn xuống dưới.
Xe của anh đậu dưới lầu, người đang tựa vào cửa sau xe, mặc chiếc áo măng tô dài màu xám đậm, quàng chiếc khăn len màu xanh lục sẫm, y hệt cái màu mà lần trước tôi từng bảo là “đẹp”.
Anh ngẩng lên thấy tôi, khẽ vẫy tay.
Tôi vội vàng thay quần áo rồi chạy xuống lầu.
Không khí lạnh lẽo của buổi sáng tháng Mười hai ùa vào mặt, vì vội quá nên tôi không kịp quàng khăn, cổ bị gió thổi lạnh buốt, nhưng lồng ngực thì lại nóng ran.
“Sao anh lại tới đây? Hôm nay không phải thứ Bảy sao?” Tôi đứng trước mặt anh, thở hổn hển.
Anh mỉm cười, rút tay ra khỏi túi áo khoác, giúp tôi vén lại những lọn tóc bị gió thổi tung.
Đầu ngón tay anh mang theo hơi lạnh ngoài trời, không nhanh không chậm vuốt những lọn tóc lòa xòa nơi khóe miệng tôi ra sau tai, phần đệm ngón tay khẽ cọ qua gò má tôi. “Muốn là người đầu tiên nói với em.”
“Nói gì cơ?”
“Chúc mừng sinh nhật, Ôn Hạ.” Hơi thở trắng xóa phả ra khi anh nói phả vào mặt tôi, đôi mắt ấy khẽ cong lên, bên trong toàn là hình bóng tôi.
Tôi cúi đầu nhìn mũi giày mình, đột nhiên không biết nói gì.
Anh đối xử với tôi càng tốt, tôi càng không biết phải đáp lại ra sao. Tôi sợ sau khi tôi đáp lại, anh sẽ đẩy tôi ra giống như năm năm trước.
Cái gai trong lòng tôi vẫn còn đó, dù đã lung lay rồi, nhưng nó vẫn cắm ở đó, thỉnh thoảng lại nhói đau một cái.

