Tôi hít một hơi thật sâu cái không khí trong veo lạnh lẽo của tháng Mười hai, trái tim trong lồng ngực đập dồn dập như đánh trống, “Em ước một ngày nào đó, Thẩm Trục Dã cũng sẽ thích em.”

Anh đứng trước mặt tôi, ánh đèn đường từ phía sau hắt tới, phủ lên vai anh một lớp sáng vàng ấm áp. Lông mày anh hơi giật nhẹ, rồi anh từ từ cong khóe miệng lên.

Ý cười đó lan từ khóe miệng đến đuôi mắt, trải rộng ra khí chất của cả con người anh, giống như ngọn lửa lò sưởi đầu tiên cháy lên trong đêm đông.

“Thế thì cái điều ước đó, chẳng phải tôi đã giúp em thực hiện từ lâu rồi sao.” Khi anh nói câu này, giọng cực kỳ chậm rãi và trầm thấp, giống như đang nhẹ nhàng vẽ nên một dấu chấm hết cho câu trả lời đã đợi chờ quá lâu.

Sau đó anh hơi cúi người xuống, bàn tay đỡ lấy gáy tôi, cúi đầu hôn tôi.

Đây là lần đầu tiên anh hôn tôi khi tôi trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo. Lực chạm của đôi môi dịu dàng hơn bất cứ lúc nào, như sợ làm vỡ một món đồ quý giá.

Mùi hương gỗ thông nhạt trên người anh quyện cùng không khí lạnh lẽo của đêm đông tràn vào mọi giác quan của tôi.

Nụ hôn này rất dài, dài đến mức tôi có cảm giác trái tim mình sắp nhảy khỏi lồng ngực.

Lúc tách ra, anh lùi lại một chút xíu, chóp mũi vẫn chạm chóp mũi tôi, hơi thở vương vấn trên môi tôi, nóng rực và gấp gáp.

“Ôn Hạ, anh thích em. Năm năm trước đã thích em, cho đến hôm nay vẫn thích em.” Ngón cái của anh lướt từ gò má tôi xuống sau tai, dừng lại ở dái tai, nhẹ nhàng, chậm rãi vuốt ve, “Bắt đầu từ bây giờ, anh không làm Bên A của em nữa. Làm bạn trai em.”

Giọng điệu khi anh nói câu này là câu trần thuật, chứ không phải câu hỏi.

Thẩm Trục Dã xưa nay chưa từng đánh trận nào mà không nắm chắc phần thắng, câu trả lời này anh đã đợi 5 năm rồi, chẳng cần đợi tôi gật đầu anh cũng đã biết tỏng câu trả lời.

Tôi kiễng chân, thơm nhẹ lên cằm anh một cái.

“Vậy thì em sẽ thêm một lời cảm ơn đặc biệt vào mục thiết kế của dự án nhé.”

“Cảm ơn ai?”

“Cảm ơn Sếp Thẩm của Bên A,” tôi nói, giọng nói bị gió đêm thổi tan rồi lại tụ vào một chỗ, “Cảm ơn anh đã trả lại lá thư tình tuổi mười bảy cho em.”

***

Tuần đầu tiên sau khi chính thức ở bên nhau, mọi sóng yên biển lặng.

Tôi và Thẩm Trục Dã ăn ý quyết định tạm thời chưa công khai. Dù sao thì dự án vẫn đang trong giai đoạn thi công, Bên A và Bên B yêu nhau đồn ra ngoài nghe cũng không hay ho cho lắm.

Ngay cả An An tôi cũng chưa nói. Dù tôi cảm giác đa phần là cô ấy cũng đoán ra rồi, bởi dạo gần đây tin nhắn trong nhóm chị em toàn ngập tràn mấy cái meme đầy ẩn ý kiểu “Chèo thuyền thành công rồi”, “Người hiểu tự khắc hiểu”, “Ai đó dạo này sắc mặt tươi tắn gớm nhỉ”.

Đánh giá của Thẩm Trục Dã về chuyện này là: “Bạn thân của em thông minh hơn em đấy. Cô ấy nhìn ra từ lâu rồi.”

“Thế anh nghĩ chúng ta còn giấu được bao lâu?”

“Không biết,” anh ngẫm nghĩ một chút, khóe miệng nhếch lên, “Nhưng mà anh không muốn giấu lắm đâu. Chuyện sớm muộn thôi.”

Khi anh nói câu “Anh không muốn giấu lắm”, ngữ điệu rất tùy ý, nhưng tôi thấy tay phải của anh vô thức sờ vào túi trong của áo vest. Nơi anh thường đựng bút máy và cuốn sổ da bò nhỏ.

Về sau tôi mới biết anh đã bọc tấm vé tàu cũ viết tên hai đứa bằng một cái vỏ nhựa trong suốt, cất trong chiếc túi đó.

Luôn mang theo bên mình. Đi họp mang theo, đi công tác mang theo, thậm chí đến công trường leo giàn giáo cũng mang theo.

Sang tuần thứ hai, anh làm một chuyện khiến tôi giờ nghĩ lại vẫn đỏ mặt.

Hôm đó là buổi họp giao ban bộ phận định kỳ ngày thứ Hai, Văn hóa Trục Dã và đội ngũ thiết kế của chúng tôi cùng họp bàn về tiến độ.

Thẩm Trục Dã ngồi ở vị trí chủ tọa chiếc bàn dài, ống tay áo sơ mi xắn lên hai nếp, trong tay lật giở danh sách lựa chọn đèn chiếu sáng mà tôi đệ trình.