SINH TRỘM CON CỦA KẺ THÙ KHÔNG ĐỘI TRỜI CHUNG, ANH TA TRUY THÊ PHÁT ĐIÊN

Hoắc Thâm Dữ, kẻ thù không đội trời chung của tôi, trong lúc say rượu đã hồ đồ leo lên giường tôi.

Ngày hôm sau, anh ta gọi điện nói với anh em chí cốt:

“Người phụ nữ đêm qua chạy mất rồi, chưa kịp nhìn rõ mặt.”

“Nhưng tao nhất định phải tìm bằng được cô ấy.”

Lúc đó, tôi đang ngồi ngay bàn bên cạnh, mặt không biến sắc nhai bánh mì nướng.

Trong lòng thầm cười khẩy: Đến mặt còn chẳng nhận ra mà đòi tìm?

Nửa năm sau, tôi nghe thấy anh ta nói chuyện điện thoại: “Trong lòng tôi đã có người khác rồi.”

Được thôi.

Tôi vác cái bụng bầu ba tháng, mua vé máy bay thẳng tiến Amsterdam.

**【Chương 1】**

Lúc máy bay hạ cánh, Đoàn Đoàn đang nằm bò trên đùi tôi chảy nước dãi.

Thằng nhóc ba tuổi có tướng ngủ y hệt cái gã làm bố mà không biết mình làm bố kia — miệng hơi hé, đầu chân mày hơi nhíu lại, cả người dang ra thành hình chữ “Đại”, hùng hồn chiếm trọn luôn hai chỗ ngồi.

Tôi lấy khăn lau dãi cho thằng bé, khẽ gọi: “Đến nơi rồi tiểu tổ tông, dậy thôi.”

Đoàn Đoàn lật người, lầm bầm một câu không rõ nghĩa rồi ngủ tiếp.

Tôi thở dài, ôm trọn thằng bé lên. Cục thịt mười lăm ký đu trên người, gò má ấm áp áp sát vào cổ tôi.

Hơi lạnh của phòng chờ ập vào mặt, lẫn với mùi nước hoa ngọt ngấy từ cửa hàng miễn thuế và mùi đắng chát của cà phê. Bay mười một tiếng từ Amsterdam về, tôi đau lưng mỏi gối, kéo vali lê từng bước về phía lối đi VIP.

Chuyện về nước này, vốn không phải ý muốn của tôi.

Ông nội họ Bùi của tôi — ông nội ruột — tháng trước gọi điện ho sù sụ suốt hai mươi phút. Đan xen giữa những tiếng ho là ba câu “Ông không sao”, hai câu “Cháu đừng về” và một câu chốt hạ “Nếu cháu mà không về, đời này chắc ông không được gặp cháu nữa đâu”.

Được rồi.

Gừng càng già càng cay, ông cụ thao túng tâm lý cháu gái ruột thì cứ gọi là bài bản.

Cộng thêm dự án khu phức hợp thành phố mới giữa tập đoàn Bùi thị và Hoắc thị đang bước vào giai đoạn then chốt. Tôi — người thừa kế đời thứ ba được chỉ định của Bùi thị — đã bỏ trốn ba năm, ông cụ chống đỡ hết nổi rồi. Ý của hội đồng quản trị là: Lăn về mà làm việc đi.

Tôi có thể làm gì?

Đành cắn răng mò về thôi.

Và mang theo một quả bom hẹn giờ mang họ Bùi.

Cửa tự động của lối đi VIP mở ra, tôi cúi đầu kéo khóa áo khoác cho Đoàn Đoàn, liếc mắt nhìn về phía cửa ra —

Và chân tôi đóng đinh tại chỗ.

Cách đó mười mét, một người đàn ông đang đứng nghiêng người cạnh hàng rào đón khách. Một tay đút túi quần, tay kia cầm điện thoại áp vào tai nói chuyện.

Bộ suit xanh đen may đo cao cấp, đường cắt sắc lẹm, đường may vai vuốt thẳng tắp, ôm eo tạo thành một độ cong hoàn mỹ đến mức làm người ta nghiến răng. Gấu tay áo xắn lên giữa cẳng tay, trên cổ tay là chiếc đồng hồ mặt trắng kim đen, dây đeo đè lên những đường gân xanh lờ mờ. Đường nét góc nghiêng sắc như dao cạo, đường viền hàm kéo từ gốc tai xuống cằm tạo thành một đường thẳng tắp, lạnh lùng.

Là Hoắc Thâm Dữ.

Chân tôi bắt đầu run lẩy bẩy.

*【Ba năm nay, mình đã tập luyện kịch bản “Tình cờ gặp Hoắc Thâm Dữ mà mặt không biến sắc” suốt ba năm, thế quái nào ngày đầu tiên đã phải thực chiến luôn rồi?】*

Anh ta vẫn chưa nhìn thấy tôi. Đôi môi ấy đang đóng mở nói gì đó, nét mặt lạnh nhạt, ánh mắt lướt qua đám đông vẫn y hệt như năm xưa — chẳng để ai vào mắt, nhưng cũng chẳng ai lọt khỏi tầm mắt anh ta.

Tôi theo bản năng lùi lại nửa bước.

Chính nửa bước này làm Đoàn Đoàn tỉnh giấc.

Thằng bé dụi dụi mắt, ngóc cái đầu nhỏ khỏi vai tôi, ngơ ngác nhìn quanh.

“Mẹ ơi…” Thằng bé ngáp một cái nũng nịu, “Đến nơi rồi hả mẹ?”

“Suỵt —” Tôi bịt miệng thằng bé lại, hạ giọng, “Đến rồi, nói nhỏ thôi con.”

Đoàn Đoàn không hiểu chuyện gì nhưng rất hợp tác gật đầu. Rồi ánh mắt thằng bé lướt qua vai tôi, rơi đúng vào người đàn ông cách đó mười mét.

Hai mắt thằng nhóc lập tức trợn tròn.

“Mẹ ơi!” Giọng thằng bé không giấu nổi sự hưng phấn của trẻ con lúc mới ngủ dậy, “Chú kia cao quá trời cao luôn!”

Tim tôi lỡ một nhịp.

“Cao hơn cả khủng long!” Đoàn Đoàn bổ sung thêm, âm lượng tăng lên một nấc.

Tôi vội vàng ấn đầu thằng bé úp vào vai mình, quay gót bước đi. Chân bước nhanh đến mức bánh xe vali ma sát trên sàn đá cẩm thạch phát ra tiếng rít chói tai.

“Mẹ ơi mẹ làm sao thế —”

“Mua khủng long. Mẹ dẫn con đi mua khủng long.”

“Thật không?!”

“Thật. Đi, đi mau.”

Tôi gần như chạy chậm lao ra khỏi một cửa thoát khác. Cho đến khi ngồi lên chiếc xe thương vụ nhà họ Bùi phái đến đón, đóng sầm cửa lại, hơi lạnh của máy lạnh phả vào mặt, tôi mới phát hiện lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi.

Đoàn Đoàn được đặt ngồi trên ghế an toàn, đang say sưa gặm miếng bánh quy. Vụn bánh rớt đầy ra áo mà thằng bé chẳng hề hay biết.

Tôi tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, tim vẫn đập bình bịch.

Điện thoại rung. Cô bạn thân Thẩm Dao nhắn tin tới.

*[Đến nơi chưa? Mọi việc suôn sẻ chứ?]*

Tôi gõ: *[Phút thứ ba sau khi hạ cánh, suýt chút nữa lật xe.]*

*[???]*

*[Hoắc Thâm Dữ đang ở sân bay.]*

Bên kia im lặng năm giây, gửi tới một meme — hình một con mèo toát mồ hôi hột cắm đầu chạy thục mạng.

Dòng chữ bên dưới ghi: *Cuộc đời bà đấy.*

Tôi úp điện thoại xuống.

Xe chạy ra đường cao tốc sân bay, đường chân trời của thành phố dần hiện ra ngoài cửa sổ. Các tòa nhà cao tầng mọc lên nhiều hơn so với ba năm trước, những bức tường kính phản chiếu ánh nắng buổi chiều làm mắt tôi hơi xót.

Đoàn Đoàn ăn xong bánh quy, bắt đầu bám vào cửa sổ ngó nghiêng: “Mẹ ơi, đây là đâu vậy?”

“Đây là nơi ngày xưa mẹ sống.”

“Thế khủng long của Đoàn Đoàn đâu?”

“… Lát nữa mua.”

Thằng nhóc phồng má không hài lòng, nhưng rất nhanh đã bị cảnh sắc lướt qua ngoài cửa sổ thu hút, áp mặt vào kính làm đầu mũi đè bẹp ra thành một hình tròn nhỏ màu trắng.

Tôi nhìn góc nghiêng của thằng bé, lòng chùng xuống.

Đôi mắt đó, đường chân mày hơi nhíu lại đó, cả cái góc độ nghiêng đầu lúc suy nghĩ — với cái người đàn ông ở sân bay ban nãy, hoàn toàn đúc từ một khuôn mà ra.

Ba năm rồi.

Ba năm trước tôi mang bụng bầu trốn sang Amsterdam, cứ tưởng chỉ cần đi đủ xa thì rắc rối sẽ không đuổi theo kịp.

Bây giờ tôi lại xách theo một cái “bằng chứng di động” chạy về, và cái bằng chứng đó giờ đang phồng má hà hơi vẽ khủng long lên cửa sổ xe.

Xe rẽ vào cổng khu biệt thự nhà họ Bùi, hàng cây ngô đồng kiểu Pháp quen thuộc mọc dọc hai bên, lá thổi xào xạc trong gió.

Quản gia chú Chu đứng ở cửa, nhìn thấy tôi liền cười tít mắt: “Tiểu thư về rồi! Lão gia đợi cô từ sáng…”

Ông chưa nói dứt lời, ánh mắt rơi xuống Đoàn Đoàn trong lòng tôi, khựng lại.

Tôi giành nói trước khi ông kịp mở miệng: “Con trai cháu, Bùi Quân An. Gọi ông Chu đi con.”

Đoàn Đoàn ngoan ngoãn vẫy tay: “Cháu chào ông Chu ạ!”

Chú Chu há miệng, rồi lại ngậm lại. Nhìn Đoàn Đoàn, rồi lại nhìn tôi, biểu cảm trên mặt như thể có cả nghìn câu hỏi đang mắc nghẹn trong họng.

Tôi cười với ông, ý bảo: *Đừng hỏi, hỏi thì là do số phận sắp đặt.*

Vào nhà, ông nội Bùi đang chống gậy ngồi ở ghế chủ tọa phòng khách, lưng thẳng tắp, bên tay là chén trà Long Tỉnh đang bốc khói. Tám mươi ba tuổi rồi, tóc bạc trắng nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao.