“Em chỉ sợ làm mất sợi dây chuyền khi giúp anh treo áo, nên mới để ở đó.”

“Ban đầu em định nói với anh, nhưng lại bị trưởng phòng gọi đi mất.”

Hạ Tư Thành không nói gì.

Phương Quỳnh bắt đầu có chút ấm ức:

“Anh Tư Thành, trước đây anh chưa bao giờ nghiêm khắc với em hết.”

“Chị Vãn Vãn nói gì với anh vậy? Em có thể giải thích mà!”

“Chị ấy luôn hiểu lầm quan hệ của chúng ta.”

Sau một hồi im lặng, Hạ Tư Thành thở dài, như là thỏa hiệp:

“Không có, em đừng nghĩ nhiều.”

“Anh chỉ hỏi vậy thôi.”

Phương Quỳnh vẫn chưa yên tâm, xác nhận lại lần nữa rồi mới làm nũng:

“Vậy thì tốt, em bị hù một phen.”

“Ngày mai là lễ tình nhân, mình đi ăn ở quán lẩu mới mở kia được không? Có combo dành cho cặp đôi nữa đó!”

Tiếng bước chân làm anh ta giật mình.

Hạ Tư Thành theo phản xạ lập tức cúp máy.

Từ sau lần Phương Quỳnh gọi tới, tôi không thể nhịn được nữa, liền lấy điện thoại và nói thẳng với cô ta phải biết giữ khoảng cách.

Kể từ đó, mỗi khi thấy tôi xuất hiện, Hạ Tư Thành đều lập tức cúp máy.

Sợ tôi lại nói ra điều gì khó nghe hơn làm tổn thương Phương Quỳnh.

Anh ta cầm điện thoại, vẻ mặt lúng túng.

“Vãn Vãn…”

Anh bước đến, mở khóa trước mặt tôi, bật ghi âm cuộc gọi:

“Anh vừa hỏi Phương Quỳnh, đây là bản ghi âm.”

Chủ động đưa ra: “Em nghe thử đi.”

Tôi nhìn anh, bỗng dưng nhớ tới chính mình trước kia – từng vừa khóc vừa cầu xin anh kiểm tra camera giám sát.

Chắc hẳn lúc đó tôi cũng thảm hại như anh bây giờ.

Tôi không nhận lấy, lách qua người anh, bắt đầu làm nóng túi muối chườm.

“Không có gì đáng nghe cả.”

Tôi thờ ơ nói.

Anh nhấn nút phát, tôi đưa tay tắt đi.

Anh còn định mở lại, tôi thở dài, bình tĩnh nhìn anh, như thể đang nói về một chuyện chẳng liên quan gì đến mình.

“Hạ Tư Thành, thật sự không cần thiết. Phương Quỳnh là thực tập sinh do anh đích thân chọn, anh tận tình chỉ dẫn cũng là điều bình thường. Quan hệ giữa hai người tốt, em hiểu mà.”

“Con bé sống một mình ở đây không dễ, được anh quan tâm trong công việc và cuộc sống cũng là hợp lý. Cô ấy để đồ ở chỗ anh cũng không phải chuyện gì to tát.”

Tôi khẽ cười:

“Vậy nên thật sự không cần phải làm phiền như thế, càng không cần giải thích. Em hiểu.”

Lời tôi nói giống hệt những gì anh từng dùng để đối đáp tôi năm xưa.

Ngón tay đang nắm điện thoại của Hạ Tư Thành bỗng siết chặt, trắng bệch.

Một lúc lâu sau mới cất giọng khó nhọc:

“Em thật sự không muốn biết chút nào sao?”

Tôi điềm nhiên gật đầu:

“Không muốn, mà cũng không cần.”

Điện thoại của anh vẫn cứ reo, ngắt rồi lại reo.

Chân tôi đau, không muốn nói thêm, quay lưng rời đi.

“Nghe máy đi, ồn quá.”

“Có khi Phương Quỳnh có chuyện gấp muốn tìm anh đấy.”

3.

Chỉ cần Hạ Tư Thành về đến nhà, Phương Quỳnh liền có đủ mọi chuyện gấp gáp không kể xiết.

Ngay cả đêm tôi phẫu thuật sau tai nạn xe, cô ta cũng gọi điện, nói rằng đèn nhà bị hỏng, không biết thay.

Lần đầu tiên, Hạ Tư Thành không đồng ý với cô ta.

Nhưng từ lúc đó, việc anh có đồng ý hay không đã không còn quan trọng.

Anh vẫn nghe máy, thậm chí còn cố tình bật loa ngoài.

Giọng Phương Quỳnh vừa hoảng hốt vừa mang theo tiếng nức nở càng lúc càng rõ:

“Anh Tư Thành, em quên mang chìa khóa, bị nhốt ngoài cửa rồi, em phải làm sao đây!”

Cửa kính bếp phản chiếu khuôn mặt cau chặt mày của Hạ Tư Thành.

“Đừng sợ, anh gọi thợ khóa ngay bây giờ.”

Cúp máy rồi, tôi nhanh chóng nghe thấy tiếng anh gọi điện.

Sau đó anh đuổi theo tôi, len lén quan sát sắc mặt tôi.

Tôi bình thản như thường, anh mấp máy môi, nhưng cuối cùng lại im lặng.

“Anh đi đi,” tôi chủ động nói,

“Giữa đêm thế này, con gái ở ngoài một mình không an toàn.”

Hạ Tư Thành lập tức phủ nhận: “Anh không đi, đã gọi thợ khóa rồi.”

Tôi chẳng bận tâm, chỉ dịu dàng nhắc nhở:

“Tôi ngủ không sâu, rất sợ bị làm ồn.”

“Không cần quay về đâu.”

Sắc mặt anh thay đổi, còn muốn nói thêm, tôi đã đóng cửa phòng lại.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi mới thấy thông báo từ app khóa cửa.

Hạ Tư Thành vẫn đi, chỉ cách lời phủ nhận của anh nửa tiếng.

Trong nhà trống trải, tĩnh mịch.

Tôi nhìn bức ảnh chụp chung đã bạc màu trên tường, bất giác bật cười.

Tuổi trẻ từng kiên định rằng tình yêu có thể trường tồn mãi mãi.

Vậy mà chỉ vài năm, ảnh cũng phai, ngọt ngào cũng tan.

Yêu thương từng tràn đầy cũng đã dần dần rút lui sau bao tổn thương rướm máu.

Ngày trước vì một câu nói của anh, tôi có thể khóc cả đêm.

Giờ đây, lại có thể tự mình ngủ ngon.

Tôi và Hạ Tư Thành quen nhau trên diễn đàn trường.

Anh dẫn đội thi lập trình, cần đồng phục thống nhất nên tìm tôi thiết kế.

Sau đó, anh mặc bộ đồng phục tôi làm, vào đúng Lễ Tình Nhân, cầm tấm huy chương vàng tỏ tình với tôi.

Yêu nhau, kết hôn, mọi thứ đều thuận lý thành chương.

Anh vào một công ty công nghệ lớn, công việc ngày càng bận.

Bận rộn đi công tác bàn dự án, bận giải quyết các vấn đề kỹ thuật.

Tôi luôn thấu hiểu, cũng cảm thông cho sự vất vả của anh.

Thường đến tận khuya anh mới về, tôi vẫn đợi anh trong phòng khách.

Xót anh quá lao tâm, thường dậy sớm nấu canh rồi mang đến công ty.

Cho đến một ngày, tôi thấy anh cùng một cô gái vừa cười vừa nói đi ra từ thang máy.

Lúc đó tôi mới biết, anh nhận một thực tập sinh.

Tôi không hiểu, hỏi anh một giám đốc kỹ thuật sao lại đích thân dẫn dắt thực tập sinh.

Anh nói là vì nợ ân tình người khác.

Tôi cũng không nghĩ gì nhiều, cho đến khi nghe một đồng nghiệp của anh vô tình nhắc tới.

Mới biết hoàn toàn không liên quan đến ai khác.

Là chính Hạ Tư Thành phá lệ nhận vào.