Phương Quỳnh trẻ trung, hoạt bát, nói năng dịu dàng ngọt ngào mang chất ngây thơ thiếu nữ.

Dù anh luôn ghét sự cẩu thả trong công việc, nhưng chưa từng trách móc cô ấy lấy một câu.

Ngược lại còn nhiều lần giúp cô dọn dẹp hậu quả.

Dùng thân phận giám đốc kỹ thuật của mình để che chở cho cô ấy.

Thế mà tôi và Hạ Tư Thành lại vì Phương Quỳnh mà cãi nhau không biết bao nhiêu lần.

Anh không thừa nhận, nói tôi suy diễn. Tôi lại cố tìm ra bằng chứng.

Tôi không còn tin vào cái gọi là “tăng ca” nữa.

Tin nhắn không trả lời, cuộc gọi liên tục bị từ chối, thậm chí bị chặn.

Tôi liền đến công ty tìm anh.

Nhưng Hạ Tư Thành không xuất hiện.

Là Phương Quỳnh đứng trước mặt tôi, ánh mắt của kẻ chiến thắng:

“Chị Vãn Vãn, có thể đừng khiến anh Tư Thành mất mặt ở đây không?”

“Chị làm vậy thật sự rất khó coi.”

“Anh Tư Thành bảo em nói với chị, đừng đến nữa.”

Tôi tức không chịu nổi, tranh cãi với Phương Quỳnh khiến Hạ Tư Thành phải ra mặt.

Anh nhìn Phương Quỳnh đang khóc, mặt đầy giận dữ, đẩy mạnh tôi một cái:

“Đàn bà chanh chua!”

Anh mắng tôi với ánh mắt đầy ghê tởm, rồi đưa Phương Quỳnh rời đi.

Về đến nhà, anh đập vỡ cốc, nổi trận lôi đình:

“Phương Quỳnh sắp chuyển chính thức rồi, em làm loạn như thế, người ta nhìn cô ấy bằng ánh mắt gì?”

“Cô ấy là thực tập sinh của anh, em có nghĩ đến cảm nhận của anh không?”

“Làm mất mặt anh như thế vẫn chưa đủ sao?”

Từng câu từng chữ, mọi lỗi lầm đều đổ lên tôi.

Lần tôi nổi điên nhất, là khi anh đưa Phương Quỳnh tham dự tiệc tối thương mại.

Sau hàng chục cuộc gọi không ai bắt máy, Phương Quỳnh “vô tình” nhấn nghe, rồi lập tức ngắt.

Tôi chạy đến nơi, Hạ Tư Thành mở cửa trong bộ áo choàng tắm, phía sau là Phương Quỳnh cũng mặc y như vậy.

Nước trên người họ còn chưa khô.

Anh sững người, giọng lắp bắp:

“Phương Quỳnh bị đổ rượu lên váy, anh dẫn cô ấy về thay.”

Tôi nhìn chằm chằm vào vết đỏ trên cổ anh, từng chữ từng chữ chất vấn:

“Phải thay đồ trên giường sao?”

Sắc mặt anh thay đổi, nắm lấy tôi, nói không phải như tôi nghĩ.

Phương Quỳnh thì sụt sịt nói là do cô ấy không cẩn thận.

Tôi hoàn toàn sụp đổ, gào khóc, mắng chửi, cãi vã.

Hạ Tư Thành không giải thích thêm gì, chỉ ôm lấy Phương Quỳnh, lạnh nhạt và đầy ghét bỏ:

“Tần Vãn, em như vậy…”

“Anh thật sự hối hận vì đã kết hôn với em.”

Khoảnh khắc đó, thế giới như ngừng lại, có thứ gì đó vỡ nát thành bùn.

Trong tĩnh lặng, chỉ còn tôi cất giọng trống rỗng:

“Vậy thì được, Hạ Tư Thành.”

“Chúng ta ly hôn đi.”

4.

Dòng suy nghĩ đứt đoạn, tôi cúi đầu nhìn chiếc chân bị thương ấy.

Cái giá đã phải trả, thật sự quá đủ rồi.

Mãi đến chập tối Hạ Tư Thành mới trở về, trong tay ôm một bó hoa hồng thật lớn.

Dù đã xịt nước hoa, tay ôm hoa, vẫn không át được mùi lẩu nồng nặc trên người anh.

Ngoài cửa sổ mưa rơi lất phất, chân tôi bắt đầu nhức buốt dần.

Tôi liếc nhìn anh một cái, không nói lời nào, tiếp tục chườm muối nóng.

Anh bước lại, đưa hoa cho tôi, ở giữa còn kẹp một hộp nhung đựng trang sức.

“Kỷ niệm ngày yêu nhau vui vẻ, Vãn Vãn.”

Tôi liếc qua, lịch sự nói cảm ơn, nhưng không nhận lấy.

Anh cầm một lúc, không nhịn được hỏi:

“Không mở ra xem thử sao?”

“Đặt ở đó đi,” tôi chỉ vào bàn trà,

“Tay tôi đang bận.”

Anh ngập ngừng định nói gì đó, cuối cùng chỉ lặng lẽ đặt hoa và quà xuống, đứng bên cạnh.

Đứng rất lâu, như đang chờ đợi điều gì.

Chờ đến khi túi muối nguội ngắt, tôi chuẩn bị tự xoa bóp chân.

Hạ Tư Thành bỗng tiến đến, quỳ nửa gối bên sofa:

“Để anh làm cho.”

Tay anh còn chưa chạm vào, tôi đã rụt lại, tránh né.

“Không cần.”

Tay anh sững lại giữa không trung.

“Vãn Vãn, là em giận vì chuyện tối qua sao?”

“Cô ấy sống một mình, nơi này cũng không có người thân, anh thật sự không yên tâm.”

Tôi nhìn anh, cười nhạt:

“Chỉ vì chuyện đó thôi à? Tôi không giận, Hạ Tư Thành.”

Anh biến sắc, lại nói:

“Tối qua anh thấy cô ấy vào nhà là đi ngay, sợ đánh thức em nên ngủ lại văn phòng.”

Nhưng tôi thật sự không quan tâm, cũng không muốn biết.

Lười nói nhiều, tôi chỉ ừ một tiếng, tự mình bắt đầu xoa chân.

Anh định giúp, lại bị tôi đẩy ra.

Anh nhìn tôi đầy tổn thương:

“Em thật sự không muốn anh chạm vào em đến thế sao?”

Tôi ngẩng đầu: “Anh biết làm à?”

Anh nghẹn lời, trong mắt hiện lên sự áy náy.

Mỗi lần đi trị liệu, đều chỉ có một mình tôi.

Kỹ thuật trị liệu viên dạy, anh đương nhiên chẳng biết.

Lâu thật lâu sau, Hạ Tư Thành mới dùng giọng mang theo hối hận thấp giọng nói:

“Vãn Vãn, anh sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất chữa cho em.”

Tôi nhếch môi cười nhẹ, không để trong lòng.

Những ngày sau phẫu thuật, Hạ Tư Thành luôn ở bên cạnh giường bệnh chăm sóc tôi.

Xin lỗi, ăn năn, hứa hẹn, thề thốt.

Anh nói:

“Vãn Vãn, hôm đó anh nói vậy là do quá nóng giận, không có ý đó thật mà.”

“Anh chưa bao giờ hối hận vì đã cưới em, tin anh đi.”

Tôi nằm trên giường bệnh, nhìn trần nhà trắng toát, im lặng không nói gì.

Dù có hay không, tôi cũng không muốn biết nữa rồi.

Anh đã có thể rút lại những lời anh từng nói.

Thì tôi cũng có thể rút lại tình yêu từng sâu nặng của mình.

Xoa bóp xong, tôi trở về phòng, không liếc nhìn anh lấy một cái.

Điện thoại báo có tin nhắn, tôi mở lên, nhắn lại:

“Không vấn đề, có thể vào làm bình thường.”

Hôm rời đi, sân bay đông đúc.

Tình cờ, tôi nhìn thấy Hạ Tư Thành.

Phương Quỳnh đang khoác tay anh, ngẩng đầu nói gì đó.

Anh mỉm cười, nghiêng đầu lắng nghe, giống hệt một cặp tình nhân thân mật.

Anh cúi đầu bấm vài lần trên điện thoại.

Điện thoại bắt đầu rung.

Một lần, rồi hai lần — tôi không nghe máy.

Tin nhắn đến: “Anh về rồi, em muốn ăn gì?”

Tôi tắt máy, xoay người rời đi.

Đã để lại đồ cho anh, nhưng anh chắc đã quên từ lâu.

Khi qua cửa an ninh, tôi loáng thoáng nghe có người gọi tên mình.

Tôi không quay đầu lại, kéo vali bước đi.

“Anh Tư Thành, đang nhìn gì thế?”

Phương Quỳnh lắc lắc cánh tay anh.

Hạ Tư Thành đứng đó, ánh mắt dõi theo cửa lên máy bay mà Tần Vãn vừa bước vào.

Trong lòng bỗng trống rỗng.

Chắc là… không thể là cô ấy được.

Chỉ là người giống thôi.

Hạ Tư Thành do dự một lúc, lắc đầu phủ nhận:

“Không có gì.”

“Đi thôi.”

Vừa rồi anh vô thức rút tay về, nhưng bóng người ấy cũng đã khuất.

Trên đường về, cảm giác bất an càng lúc càng rõ rệt.

Anh từ chối lời rủ của Phương Quỳnh, quay về nhà.

Trong nhà tĩnh lặng như chết.

Mọi thứ sạch sẽ gọn gàng, nhưng không còn một ai.

Bó hoa hồng vì không ai chăm đã héo rũ.

Chiếc hộp trang sức vẫn còn nguyên chưa mở.

Bên cạnh là hai tờ giấy nằm yên lặng.

Phía trên còn dán một tờ giấy nhớ.

Nét chữ của Tần Vãn.

Từng nét, từng nét đều toát lên sự dứt khoát.

Khoảnh khắc đó, máu trong người anh như rút sạch, sắc mặt trắng bệch.