Ta nhìn gương mặt đắc ý của nàng ta, siết chặt nắm tay.
“Chết đạo hữu chứ không chết bần đạo. Hôm nay không đánh ngươi, đạo tâm của ta chắc cũng hỏng mất.”
“Bốp—”
Một tiếng tát giòn tan vang vọng khắp Ngự hoa viên.
Cả người Ô Nhã bay vọt lên không trung, đập mạnh vào núi giả Thái Hồ.
Nàng ta phun ra một ngụm máu, tóc tai rối bời, trợn mắt kinh hãi nhìn ta.
“Sao? Lúc điều tra lai lịch của ta, cô nương không hỏi cho rõ vì sao ta được khâm định làm Thái tử phi à?”
Ta giật lấy roi dài trong tay nàng ta, đang định trói người lại rồi ném ra ngoài.
Một giọng nói lạnh nhạt bỗng từ phía sau truyền tới:
“Có chuyện gì mà ồn ào?”
Ta quay đầu.
Người nọ mặc trường bào màu đen, vạt áo bay trong gió, thân hình cao lớn tuấn tú.
Mày mắt thanh lãnh tuyệt thế, khiến người đời đều phải tán thưởng.
Ngoại trừ Tiêu Cảnh Uyên, cả kinh thành chẳng tìm được gương mặt thứ hai đẹp đến thế.
Ô Nhã như bắt được cọng rơm cứu mạng, cố nhịn đau.
“Tam ca! Nữ tử này vô cớ làm nhục ta, còn ra tay đánh người! Huynh mau dạy dỗ nàng ta đi!”
Trong mắt nàng ta là vẻ đắc ý không sao che giấu.
Rõ ràng nàng ta tin chắc dựa vào ân cứu mạng, Tiêu Cảnh Uyên nhất định sẽ bảo vệ nàng ta đến cùng.
Trưởng tỷ căng thẳng, theo bản năng bước lên chắn trước mặt ta:
“Tam hoàng tử anh minh, chuyện này là Ô Nhã cô nương khiêu khích trước. Kiều Kiều bất đắc dĩ mới phải ra tay.”
Tiêu Cảnh Uyên không nói gì, ánh mắt lạnh lùng bình tĩnh dừng trên mặt ta.
Ta cúi đầu, đang âm thầm tính toán nếu dựa vào sức lực của mình mà đánh cả Tiêu Cảnh Uyên lẫn Ô Nhã thì có mấy phần thắng.
Trên đỉnh đầu truyền xuống giọng nói bình thản không chút gợn sóng của Tiêu Cảnh Uyên:
“Cung nhân có mặt ở đây hãy thuật lại đúng sự thật, không được giấu giếm một chữ.”
Cung nhân trực hôm nay không dám thiên vị, đồng loạt quỳ xuống, kể lại đầu đuôi sự việc, tiện thể còn cầu tình giúp ta.
“Chu Tam cô nương chỉ khẽ chạm Ô Nhã cô nương một cái. Còn vì sao Ô Nhã cô nương ngã thành như vậy, nô tài cũng không rõ…”
“Nô tỳ cũng nhìn thấy, Ô Nhã cô nương cầm roi nói muốn dạy dỗ Chu cô nương.”
“Nô tài tuyệt đối không dám nói dối. Là Ô Nhã cô nương buông lời bất kính trước, còn đánh rơi cây trâm do ngoại tổ mẫu của Tam cô nương để lại. Xin điện hạ minh xét.”
Sắc mặt Ô Nhã thoắt cái trắng bệch, vội vàng biện giải:
“Đám cẩu nô tài các ngươi toàn nói hươu nói vượn! Sức của nàng ta đến trâu còn có thể bị tát chết! Các ngươi rõ ràng đang bao che nàng ta—”
“Câm miệng!”
Tiêu Cảnh Uyên cắt ngang lời nàng ta, giọng nói không hề thiên vị:
“Ta đã đồng ý với phụ huynh của ngươi sẽ chăm sóc ngươi chu toàn, nhưng không ngờ ngươi lại tùy ý gây chuyện. Cái tát này là do ngươi tự chuốc lấy.”
Ô Nhã cứng đờ tại chỗ, trong mắt tràn đầy không dám tin:
“Tam ca, huynh đã hứa với ca ca ta sẽ bảo vệ ta!”
“Bảo vệ ngươi là không để ngươi bị người khác ức hiếp, không phải để ngươi đi ức hiếp người khác!”
Tiêu Cảnh Uyên nhìn nàng ta, ánh mắt tỉnh táo kiên định:
“Nếu còn lần sau, ta tuyệt đối không dung túng.”
Trong thoại bản thường nói những vị thiếu niên tướng quân chiến công hiển hách đều mềm lòng hồ đồ, chẳng phân biệt đúng sai.
Hôm nay gặp Tiêu Cảnh Uyên mới biết, hắn còn sáng suốt công bằng hơn đám người ở Đại Lý Tự.
Tiêu Cảnh Uyên sai người dìu Ô Nhã rời đi, sau đó cúi người nhặt hai đoạn trâm gãy dưới đất lên.
Hắn ngẩng mắt nhìn ta, thần sắc không chút dao động:
“Là ta quản giáo không nghiêm. Ta sẽ cho thợ ngọc giỏi nhất kinh thành cẩn thận tu sửa, khôi phục nguyên dạng, ngày khác đích thân đưa tới phủ Tể tướng.”
Ta hơi sững người.
Từ nhỏ đến lớn, người ngoài đều sợ sức mạnh của ta, chê ta thô lỗ.
Ngay cả phụ mẫu cũng không ngoại lệ.
Cho dù huynh trưởng cùng hai vị tỷ tỷ lớn hơn ta rất nhiều, mỗi khi xảy ra tranh chấp, mọi người cũng chỉ lo ta không khống chế được sức lực.
Chưa từng có ai để ý liệu ta có tủi thân hay không, có đau lòng vì món đồ cũ bị vỡ hay không.
Ta khẽ gật đầu:
“Đa tạ Tam hoàng tử.”
Sau khi ta cùng các tỷ tỷ rời đi, Tiêu Cảnh Uyên khẽ giơ tay.
“Vì sao nàng ấy cứ nhìn chằm chằm bổn vương? Chẳng lẽ cảm thấy bổn vương xử sự bất công?”
Phó tướng theo sau nhìn bóng lưng ta, không cần suy nghĩ đã đáp:
“Nhất định là bị điện hạ mê hoặc rồi.”
Tiêu Cảnh Uyên như bừng tỉnh, hài lòng gật đầu với đáp án này.
…
Sau khi biết chuyện, Thái hậu rất hài lòng với cách xử lý của Tiêu Cảnh Uyên.
Để bồi thường cho ta, bà còn sai người đưa không ít đồ ban thưởng tới phòng ta.
Thánh chỉ ban hôn chẳng bao lâu sau cũng tới, hôn kỳ định vào ba tháng sau.
Ta không dám từ chối.
Đúng như phụ thân nói, đây là hôn sự do Hoàng thượng ban. Ta có kim bài miễn tử, nhưng người nhà ta thì không.
Dù sao trong kinh thành ta cũng chẳng có người nào mình thích.
Chi bằng gả cho một gương mặt nhìn mãi không chán.
Sau này trở thành người dưới một người, trên vạn vạn người, nghĩ lại cũng chẳng tệ.
Huống hồ thành thân rồi, ta chính là nữ chủ nhân Đông cung, sẽ chẳng còn ai giống phụ mẫu ngày ngày quản thúc ta nữa!
Tiện thể mang luôn Đại Hoàng theo.
Nghĩ đến đây, ta vui vẻ ngân nga tiểu khúc rời cung.
Thế nhưng ngay ngày thứ hai sau khi được ban hôn, Tiêu Cảnh Uyên đã rời kinh, suốt nửa tháng không trở lại.
Mọi người bàn tán xôn xao, đều nói Tiêu Cảnh Uyên không hài lòng với hôn sự này.
May mà lòng ta rộng, chưa bao giờ tự làm khó bản thân.

