Phần 1
Ta là một thợ săn trên núi.
Ta không cha không mẹ, sống ở một thôn làng dưới chân núi.
Thôn dân kể lại rằng ta trôi theo dòng sông xuống đây, tiếng khóc vang rền càn khôn, khiến bầy sói trong rừng sâu cũng phải tru lên đáp lại.
Thôn khi ấy đã hạn hán mấy tháng liền, ta vừa đến, trời liền đổ mưa rào.
Lý trưởng trong thôn cho rằng đây là điềm lành tường thụy, bèn đứng ra giữ ta lại nuôi dưỡng.
Ta là một nữ oa, đó luôn là điều khiến Lý trưởng không ngừng tiếc nuối. Ông hay lẩm bẩm, nếu ta là một nam tử hán, nhất định có thể xông pha tạo nên một phen oanh liệt đất trời.
Bởi vì ta trời sinh thần lực, năm tuổi đã có thể xuống đồng làm lộng.
Một chiếc xe cày vốn phải nam nhân trưởng thành mới khiêng nổi, ta lại có thể dễ dàng điều khiển.
Thế nhưng, người trong thôn lại e sợ ta, xem ta là một kẻ quái vật.
Ta đành phải đi làm thuê cho những nhà neo người để đổi lấy một miếng cơm ăn.
Trời cao mãi chẳng chịu chiều lòng người, hoa màu trong thôn thu hoạch ngày một kém.
Thế là ta lên núi.
Ta từng giết sói, giết báo, cũng từng giết hổ.
Da lông của lũ dã thú này bán được giá rất cao, dư sức cho ta no bụng mỗi ngày.
Dẫu người trong thôn hễ thấy ta là lại xì xầm bàn tán sau lưng, ta cũng chẳng bận tâm. Cơm ăn áo mặc mới là điều quan trọng nhất.
Đến năm ta chín tuổi, ta gặp một vị lão phu nhân trên núi.
Lúc ấy, nửa người bà đang treo lơ lửng bên ngoài vách đá, chiếc xe ngựa lật nhào cách đó không xa, gần như đã vỡ nát hoàn toàn.
Ta nửa bế nửa kéo đem bà về nhà, đắp tạm chút thảo dược.
Khi tỉnh lại, bà vừa khóc vừa cười.
Nhìn thấy ta, bà liền hỏi ta là ai, ta cứ thành thật đáp lời.
Lão phu nhân bị thương ở chân, không đi lại được.
Ta biết rõ, nếu bây giờ vứt bà ra ngoài, bà cầm chắc cái chết. Thế nên ta đành chăm sóc bà vài ngày.
Ta ăn thịt, còn bà ăn rau dại và cám gạo.
Ta chẳng thấy có gì không đúng, bà vốn là người ta nhặt về, ta đâu thể cho bà ăn thịt của ta được?
Bà không đòi hỏi thịt thà, ta cũng chẳng màng đến vết thương của bà, chỉ cắm cúi chui vào rừng sâu đi săn.
Lý trưởng từng cho ta một cây cung gỗ và tên, dùng rất thuận tay.
Khi thấy ta vác trên vai một con gấu đen trở về, bà kinh ngạc tột độ:
“Đây là do cháu săn được sao?”
Ta không đáp, chỉ hờ hững nói: “Đợi bán con này đi, ta cho bà ăn một bữa thịt. Nhưng chỉ một bữa thôi nhé. Gấu khó săn lắm, chúng rất khôn ngoan.”
Ánh mắt Lão phu nhân nhìn ta chợt đổi khác, ẩn chứa những thứ mà ta chẳng tài nào hiểu nổi.
Ta đem gấu đi bán, ra phố mua hai chiếc bánh nhân thịt bò.
Ngày thường ta chẳng nỡ ăn, vì đắt tới năm văn tiền một chiếc.
Thế nhưng Lão phu nhân lại bảo, bà tu Phật, không ăn mặn.
Ta mừng rỡ vô cùng, ba miếng gộp làm hai, ăn sạch sành sanh mấy chiếc bánh.
Ta lén lút đánh giá bà, trên mặt bà tuy đầy nếp nhăn, nhưng dáng vẻ đi đứng làm việc đều chậm rãi, từ tốn.
Trôi qua thêm một thời gian, ta và Lão phu nhân chung sống cũng coi như hòa hợp.
Ta ra ngoài đi săn, bà ở nhà giúp ta gấp y phục, gấp chăn màn.
Bà chẳng làm nổi việc nặng, nhưng căn nhà nhờ có bà mà trở nên sáng sủa gọn gàng hơn hẳn.
Ta thầm nghĩ, có phải đây là cảm giác có nương không nhỉ?
Thảo nào lũ trẻ con trong thôn đều cười nhạo vì ta không có mẹ.
Đã vậy bà còn không ăn thịt thà, thật dễ nuôi.
Ta bảo bà: “Bà là một Lão phu nhân tốt.”
Bà hỏi ngược lại ta: “Vậy còn có Lão phu nhân xấu sao?”
Ta gật đầu, đám Lão bà bà trong thôn mỗi lần thấy ta là lại vác chổi chà đòi đánh, nói ta là đồ quái vật.
Bà nắm lấy tay ta, trịnh trọng nói: “Cháu không phải quái vật.”
Ta bị sự nghiêm túc của bà làm cho chấn động, đưa tay gãi đầu: “Thôi được, vậy ta không phải.”
Cho đến một ngày nọ, ngoài thôn bỗng xuất hiện mấy cỗ xe ngựa tiến vào.
Những người đi theo khoác ngân giáp, đao kiếm trên tay lấp lóe hàn quang dưới ánh mặt trời.
Dân làng đều sợ mất mật.
Tên tướng thủ lĩnh vừa đến đã quỳ sập xuống, Lão phu nhân dặn dò hắn vài câu, hắn mới đứng dậy.
Xong xuôi, bà quay sang nhìn ta:
“A Nguyệt, cháu có muốn đi cùng ta không?”
Ta còn chưa nghĩ kỹ, ngửa mặt lên nhìn bà: “Đi đâu cơ?”
Bà đáp: “Đến một nơi rất tốt.”
“Vậy ta có được ngày ngày ăn thịt không?”
Bà cười: “Bữa nào cũng có thịt.”
Ta gật đầu cái rụp: “Được.”
Phần 2
Ta theo Lão phu nhân về nhà.
Chúng ta đã đi rất lâu, rất lâu, lâu đến mức ta chẳng còn nhìn thấy ngọn núi nơi mình khôn lớn nữa.
Chúng ta bước vào một nơi gọi là Kinh thành.
Những ngày đó, ta mới biết hóa ra Lão phu nhân CÓ ăn thịt.
Bà chỉ là thấy trẻ con thì nên được ăn nhiều hơn một chút.
Quả nhiên bà là một Lão phu nhân tốt bụng.
Nhà của bà vô cùng rộng lớn và uy nghi, bên trên treo tấm biển khắc những hàng chữ mà ta chẳng thể đọc hiểu.
Bà nói bà là Lão phu nhân của Phủ Tướng quân.
Trên đường đi lên chùa dâng hương thì bị sơn tặc cướp bóc, may nhờ có ta cứu mạng.
Vì vậy, ta bỗng nhiên có thêm một danh xưng, gọi là “Ân nhân cứu mạng”.
Lão phu nhân tuyên bố, từ nay về sau, ta chính là tôn nữ của bà.
Làm tôn nữ quả là một việc tốt.
Có giường êm nệm ấm để ngủ, không cần phải nhúng đôi bàn tay đầy vết nứt nẻ sưng tấy vì giá rét vào dòng nước suối lạnh buốt nữa. Làm vậy đau lắm.
Lại có các tỷ tỷ lớn tuổi bôi thuốc lên tay chân cho ta, nhồn nhột, các tỷ dặn ta không được gãi. Ta đành phải cố nhịn.
Dù sao thì từ khi đến đây, bữa nào ta cũng có thịt để ăn.
Bà bảo ta phải gọi bà là “Tổ mẫu”.
Ta chẳng biết từ đó nghĩa là gì, nhưng ai cho ta thịt ăn thì ta nghe lời người đó.
“Tổ mẫu.”
Bà cười, nhưng nụ cười chợt tắt lịm đi rất nhanh.
Ánh mắt bà thoáng nét bi thương: “Ta đưa cháu đi gặp một người, từ nay về sau… hắn chính là phụ thân của cháu.”
Ta gật đầu.
Người phụ thân này trông vô cùng lôi thôi lếch thếch.
Râu ria của ông ta mọc dài thậm thượt, còn dài hơn cả râu của Lý trưởng. Vì không được chải chuốt nên nhìn lộn xộn rối bời.
Dưới quầng mắt là những vệt thâm đen, trong mắt hằn đầy tia máu đỏ rực, thoạt nhìn vô cùng đáng sợ.
Ông ta chẳng thèm liếc ta lấy một cái, chỉ ngồi bệt dưới đất. Trong phòng bốc lên một thứ mùi hôi hám nồng nặc, trên sàn la liệt những vò sành màu nâu đỏ.
Tổ mẫu lên tiếng: “Con không được uống nữa, con định cứ thế này đến bao giờ!”
Phụ thân không nói gì, chỉ nhúc nhích thân mình, mái tóc rũ rượi xõa xuống che khuất gần hết khuôn mặt.
Tổ mẫu nói tiếp: “Từ nay, đây là nữ nhi của con.”
Phụ thân vẫn không thèm nhìn ta: “Con không có nữ nhi, Uyển Nhi chết rồi, hài tử của con cũng đi theo nàng ấy rồi!”

