Trong yến tiệc nơi hoàng cung, ta chủ động nhảy xuống hồ nước lạnh buốt tận xương, cứu lấy Tam hoàng tử lỡ trượt chân rơi xuống.
Thánh thượng hỏi ta muốn lĩnh thưởng chi.
Ta cúi mình hành lễ, trán nặng nề dập xuống nền gạch xanh.
“Thần thiếp khẩn cầu bệ hạ khai ân, ban cho thần thiếp cùng Thái phó Tạ Từ Khanh được hòa ly!”
Lời vừa dứt.
Dưới đài, sắc mặt Tạ Từ Khanh thoáng chốc biến đổi.
1
Trong điện, kim rơi cũng nghe thấy tiếng.
Thiên uy của Thánh thượng khó dò.
“Giang thị, khanh thật sự muốn cùng ái khanh Tạ thị hòa ly ư?”
“Thần thiếp quả quyết là vậy.” — giọng ta kiên định.
Bên cạnh, Tạ Từ Khanh chau mày, khẽ quát ta:
“Giang Minh Sương, trước mặt Thánh thượng, chớ nên vô lễ!”
Ta làm như không nghe thấy, chỉ tiếp lời:
“Thiên hạ ai chẳng biết phu quân của thần thiếp cùng tiểu thư Trần Uyển Quân tình nghĩa sâu nặng, thần thiếp không nỡ chia tách họ, nguyện chủ động xin hòa ly!”
Sắc mặt Tạ Từ Khanh thoắt chốc khó coi đến cực điểm.
Khắp đại điện, bao nữ quyến quyền quý đều bàng hoàng bởi sự to gan của ta.
Mà ta thì như chẳng nghe thấy những lời xì xào quanh mình, vẫn thẳng lưng quỳ gối.
Hai tay siết chặt bên hông.
Móng tay đâm sâu vào da thịt.
Ta hoàn toàn không cảm thấy đau.
Cho đến khi nghe thấy tiếng người trên cao nói ra bốn chữ “Trẫm chuẩn tấu khanh”.
Ta mới nhẹ nhàng thở ra một hơi thật dài.
2
Ta xuất thân thương hộ.
Mười năm trước, Tạ Từ Khanh bị ác đồ bắt cóc.
Phụ thân ta liều chết cứu chàng.
Trước lúc lâm chung, phụ thân lấy ân cứu mạng cầu Tạ Từ Khanh chăm sóc ta.
Tạ Từ Khanh đáp ứng, hứa lấy ta làm vợ.
Sau khi gả vào Tạ phủ, ta mới biết trong lòng chàng đã có người khác.
Người ấy là tài nữ kinh thành – Trần Uyển Quân.
Hai người thanh mai trúc mã, tài mạo song toàn.
Ai ai cũng cho rằng ta không xứng với Tạ Từ Khanh.
Vào Tạ phủ mười năm, ta một lòng một dạ với chàng.
Nhưng Tạ Từ Khanh vẫn luôn lạnh nhạt với ta.
Bọn hạ nhân cũng khinh thường xuất thân thương hộ của ta, ngoài mặt kính cẩn nhưng trong lòng khinh rẻ.
Thậm chí, ngay cả hai đứa con ta phải liều mình sinh hạ cũng chán ghét ta.
Con trai ta mắt đỏ hoe, đẩy mạnh ta ra.
“Con không cần mẫu thân như người!”
Con gái cũng khóc to mà hét lên:
“Nếu không phải vì người, mẫu thân của chúng con lẽ ra phải là dì Trần mới đúng!”
Triều đại này phong khí cởi mở.
Trần Uyển Quân một lòng say đắm Tạ Từ Khanh, không chịu gả cho ai, cứ thế để mình thành gái lỡ thì.
Nàng ta tài mạo song toàn.
Được Tạ Từ Khanh mời vào phủ dạy dỗ hai đứa nhỏ.
Ta không đồng ý.
Tạ Từ Khanh liền lạnh giọng chất vấn:
“Ngươi không đồng ý? Ngươi học hành chẳng đến nơi đến chốn, liệu có dạy dỗ được bọn nhỏ không?”
Ta định phản bác:
“Có thể mời người khác…”
Nhưng lời nói đến một nửa thì nghẹn lại.
Ánh mắt Tạ Từ Khanh tràn đầy thất vọng, nghiêm giọng trách mắng:
“Ngươi rõ ràng biết mình làm vợ ta bằng cách nào! Ta với cô nương Trần trong sạch, ngươi xuất thân thấp kém, lại đầy thô tục đã đành, còn nhỏ nhen ghen tuông, làm sao xứng đáng làm chủ mẫu nhà họ Tạ?”
Ta đành bất lực nhượng bộ.
Thế nhưng khi ta thấy khuôn mặt luôn lạnh lùng với ta của Tạ Từ Khanh lại nở nụ cười dịu dàng với Trần Uyển Quân.
Cả hai đứa nhỏ cũng thường ân cần hỏi han nàng ta.
Lúc ấy ta mới chợt nhận ra mình là kẻ ngoài cuộc.
Ta từng khóc, từng cãi.
Nhưng tất cả mọi lỗi lầm đều bị đổ lên đầu ta.
Cho đến sinh thần của ta, không một ai đến.
Họ đều tới thăm Trần Uyển Quân vì nàng ta trẹo chân.
Ta ngồi một mình bên bàn.
Nhìn mâm cỗ trước mặt dần nguội lạnh.
Tim ta cũng dần dần lạnh theo.
Ta bỗng cảm thấy mệt mỏi.
Thôi vậy.
Đã muốn làm một nhà.
Ta thành toàn cho các người.
3
Rời khỏi hoàng cung, Tạ Từ Khanh lập tức kéo tay ta lại.
“Giang Minh Sương, chẳng qua chỉ là không ai mừng sinh thần ngươi, sao phải làm đến mức này?”
“Uyển Quân là phu tử của Hiến nhi và Linh nhi, nàng bị thương, chúng ta đương nhiên phải đến thăm.”
“Ngươi chỉ vì chút chuyện cỏn con này mà đến trước mặt Thánh thượng xin hòa ly, chẳng phải khiến thiên hạ chê cười sao!”
Ta nhìn người đàn ông ta từng yêu sâu sắc.
Một nỗi đau âm ỉ trào dâng trong tim.
Lúc mới quen nhau, là phụ thân vì cứu chàng mà mất mạng.
Trong nhà rối loạn.
Chàng vất vả lo liệu mọi việc, tận tâm tận lực.
Ta nảy sinh tình cảm.
Lúc mới gả cho chàng, ta từng mơ mộng phu thê hòa thuận, nâng khăn sửa túi.
Ngày ngày vì nhà họ Tạ mà bôn ba, sinh con đẻ cái, chăm sóc bà mẹ chồng bị liệt.
Nhưng chàng vẫn lạnh nhạt với ta.
Ta tưởng chàng vốn là người như thế.
Cho đến khi ta biết được sự tồn tại của Trần Uyển Quân.
Chàng sẽ tự tay tạc trâm ngọc mừng sinh nhật nàng.
Biết nàng bị thương thì lập tức bỏ ta – khi ta đang đau đẻ – để đến bên nàng.
Chàng nhớ rõ nàng thích ăn bánh hạt dẻ ngọt, thích mặc áo màu thiên thanh.
Từ khi Trần Uyển Quân vào phủ dạy dỗ hai đứa nhỏ, Tạ Từ Khanh lo nàng thể trạng yếu nên bảo ta dọn khỏi chính viện nhường chỗ cho nàng.
Ta vì thế mà cãi nhau với Tạ Từ Khanh một trận.
Sắc mặt chàng đầy bực bội, mở miệng liền quở trách:
“Nếu không phải vì ngươi, vị trí Thái phó phu nhân lẽ ra thuộc về nàng ấy!”
Ta như bị lời này đóng đinh tại chỗ.
Một nỗi tủi thân trào dâng trong lòng.
Nhưng ta nào biết chàng có quan hệ với Trần Uyển Quân?
Nếu sớm biết, ta cũng đâu cố chấp muốn gả vào.
Giờ phút này, lại thấy trên mặt chàng hiện rõ sự bực dọc ấy.
Chàng chất vấn ta vì sao phải liều lĩnh đòi hòa ly.
Ta bật cười chua chát:
“Chẳng phải chàng từng nói vị trí này vốn thuộc về nàng ấy sao? Nay ta chủ động nhường lại, lẽ nào chàng không vui?”
“Chỉ một câu ‘sống chết không làm thiếp’ của Trần Uyển Quân, chàng liền dây dưa với nàng ấy bao năm qua, chỉ chờ thánh chỉ ban xuống để chàng với nàng được như nguyện, nay ta thành toàn cho hai người, chàng còn giả bộ làm gì!”
Sắc mặt Tạ Từ Khanh đen kịt.
Ta không để ý đến chàng, bước nhanh lên xe ngựa.
“Về phủ đi, không cần đợi hắn.”
Ta nói với lão quản gia đánh xe – lão Đào.

