4
Lão Đào là người của ta, ông chỉ nghe theo lệnh ta.
Khi trở về phủ Thái phó, mọi thứ trong phủ vẫn như thường.
Chuyện xảy ra trong yến tiệc hoàng cung vẫn chưa lan truyền tới đây.
Ta đến viện của hai đứa con trước.
Tạ Hiến và Tạ Linh là một đôi song sinh.
Lúc sinh bọn trẻ, ta băng huyết nghiêm trọng, suýt chút nữa mất mạng.
Hai đứa từ nhỏ đã thể chất yếu ớt.
Ta vì chăm sóc chúng mà hao tổn thân thể.
Tóc rụng từng nắm, còn mang luôn bệnh đau đầu.
Hồi nhỏ, Tạ Hiến và Tạ Linh nghịch ngợm, làm ngựa hoảng loạn, suýt nữa bị giẫm dưới vó ngựa.
Lũ hạ nhân không kịp phản ứng.
Ta liều mạng xông vào cứu bọn trẻ.
Chúng không chút thương tích, còn ta thì bị ngựa giẫm gãy chân.
Vậy mà không biết từ bao giờ, hai đứa con ta ôm ấp trong lòng lại xem ta như kẻ thù.
“Phu tử nói sĩ nông công thương, thương nhân là thấp kém nhất, mẫu thân à, người xuất thân thấp hèn thì đừng tùy tiện ra mặt nữa.”
“Mọi người đều chê cười phụ thân tài hoa của chúng con lại cưới một nữ tử thương hộ, làm chúng con cũng bị chế giễu theo.”
Có lần chúng bị bắt nạt trong yến tiệc, cả hai lấm lem bụi đất.
Ta vừa định đưa chúng đi đòi lại công bằng.
Tạ Hiến đã đỏ mắt đẩy ta ra.
“Tất cả đều tại người! Con không cần một người mẹ như thế!”
Tạ Linh cũng khóc lớn mà hét lên.
“Nếu không phải vì người, mẫu thân của chúng con đáng lẽ phải là dì Trần mới đúng!”
Những lời sắc bén ấy như lưỡi dao đâm thẳng vào tim ta.
Trần Uyển Quân lập tức kéo hai đứa trẻ vào lòng, dịu dàng an ủi bằng giọng nhẹ nhàng.
Nàng ta ngẩng đầu lên, làm ra vẻ quan tâm đến ta.
“Phu nhân, trẻ con nói năng không biết suy nghĩ, xin người đừng để tâm.”
Ta không bỏ lỡ ánh nhìn đắc ý lóe qua trong mắt nàng.
Lần đầu tiên, ta thấy hoang mang.
Vì cái nhà này, có đáng không?
Giờ thì ta đã có đáp án.
Nhưng dù sao, chúng cũng là cốt nhục của ta.
Nên ta quyết định cho chúng một cơ hội cuối cùng, cũng là cho chính mình một lần lựa chọn.
Ta gặp hai đứa nhỏ.
Chúng đang đùa nghịch.
Thấy ta bước vào, liền im lặng.
Đứng yên lặng một bên, gương mặt giống hệt phụ thân chúng – lạnh nhạt vô tình.
Ta dứt khoát hỏi:
“Mẫu thân sắp rời khỏi phủ Thái phó rồi, các con có muốn đi cùng ta không?”
5
Nghe ta nói xong, lông mày Tạ Hiến và Tạ Linh nhíu chặt.
Hai đứa liếc nhìn nhau.
Tạ Hiến mở miệng, giọng lộ rõ vẻ không kiên nhẫn.
“Mẫu thân muốn đi thì cứ đi, nhưng bọn con còn phải học, không thể theo người được.”
Tạ Linh cũng khẽ gật đầu đồng tình.
Dù đã sớm đoán được sẽ là kết cục này, nhưng thái độ của chúng vẫn khiến lòng ta lạnh đi vài phần.
Chúng thậm chí không hỏi lý do ta rời đi, cũng chẳng quan tâm ta sẽ đi đâu.
Không chút lo lắng, không chút lưu luyến.
Ta khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.
“Được rồi, nếu các con đã muốn ở lại Tạ gia, ta cũng không cưỡng cầu.”
“Ta có khâu cho mỗi đứa một bộ y phục, lát nữa sẽ cho người mang tới. Hai đứa cũng dần lớn rồi, hãy tự biết chăm sóc bản thân.”
Đã không để tâm, ta cũng chẳng buồn giải thích nhiều.
Để lại hai bộ quần áo, coi như kết thúc mối duyên mẫu tử này.
6
Từ viện của bọn trẻ đi ra, ta lại tới Phúc Thọ viện.
Ta cố tình dẫn theo nhiều người.
Phúc Thọ viện là nơi ở của mẹ Tạ Từ Khanh.
Phụ thân Tạ Từ Khanh từng làm tới chức Ngự sử, là người cương trực chính trực, nhưng mất sớm vì bệnh, để lại thê tử cùng một đứa con trai chưa đầy mười tuổi.
Tạ gia vốn nghèo khó.
Một mình Tạ phu nhân vất vả nuôi lớn Tạ Từ Khanh, chịu không ít khổ cực.
Khi ta gả vào, đã thay mới toàn bộ viện thự, mua thêm gia nhân.
Nhưng trải qua nhiều năm mệt nhọc, chân cẳng Tạ phu nhân đã chẳng còn linh hoạt.
Về sau thậm chí không thể đi lại, phần lớn thời gian ở Phúc Thọ viện thắp hương lễ Phật.
Chân không tiện, nhưng bà lại rất giỏi hành hạ người khác.
Ví như bà bắt ta quỳ trên đất nhặt hạt bồ đề.
Gạch đá xanh vừa lạnh vừa cứng, nhặt xong ta gần như đứng không nổi.
Hoặc bắt ta chép kinh Phật, không xong thì không được ăn cơm.
Chỉ cần ta có chút không vui, bà sẽ lạnh lùng nói móc.
“Ngươi là nữ thương hộ, vốn không xứng với con trai ta.”
“Ngươi từ nhỏ đã không được dạy dỗ như khuê tú, ta làm vậy cũng là vì muốn mài giũa tính khí của ngươi.”
“Những việc này đám hạ nhân có thể làm, nhưng tự tay ngươi làm mới thể hiện thành tâm.”
Bà là mẹ chồng, ta là con dâu.
Trước kia vì Tạ Từ Khanh, ta chỉ có thể nhẫn nhịn.
Nhưng giờ, ta không cần phải chịu đựng nữa.
Ta bước vào Phúc Thọ viện.
Tạ phu nhân đang ngồi trong sân phơi nắng.
Thấy ta tới, sắc mặt bà liền trầm xuống.
Ta còn chưa mở lời, bà đã cất giọng trách móc:
“Nghe nói sinh thần của ngươi mà dám cãi nhau với Từ Khanh, là ngươi sai! Sinh thần thì sao chứ? Làm vợ không thể tuỳ hứng!”
“Ngươi sát khí nặng quá, mau đến trước Phật quỳ, khi nào ta bảo đứng dậy mới được đứng!”
Giọng bà vang lớn.
Nhưng ta không nhúc nhích, chỉ lặng lẽ nhìn bà.
Tạ phu nhân giận dữ đập bàn.
“Ngươi còn đứng đó làm gì? Còn không mau đi!”
Ta bỗng bật cười.
Khẽ gật đầu.
Rồi xoay người ra lệnh cho đám gia nhân phía sau, đem pho tượng Phật trong phòng khiêng đi.
Tượng Phật cao gần bằng nửa người.
Đúc hoàn toàn bằng vàng ròng.
Là vật quý hiếm.
Tạ phu nhân sững sờ.
“Ngươi làm gì vậy? Ngươi dám phạm thượng bất kính!”
“Người đâu! Mau ngăn nó lại!”
Nhưng người của ta nhiều, không ai dám cản.
Bức tượng đó vốn là ta mua, giờ ta rời đi, nó đương nhiên phải theo ta.
Trước kia nó che chở cho Tạ gia, nay chỉ che chở cho mình ta.
Ta mới nhìn Tạ phu nhân, chậm rãi nói:
“Phu nhân nói đúng, ta đúng là sát khí quá nặng.”
Nói xong, không ngoảnh đầu lại, mặc kệ tiếng gào thét phía sau.

