7
Cuối cùng, ta trở lại viện của mình.
Thật ra, ngay khi quyết định rời đi, ta đã bắt đầu chuẩn bị.
Bao gồm cả hồi môn, nhà cửa và việc sắp xếp gia nhân.
Chỉ là, cũng chẳng có gì cần thu xếp nhiều.
Đa phần đồ đạc trong phủ này là do ta mang đến khi gả.
Là nữ tử thương hộ, điểm mạnh nhất của ta là có tiền.
Hiện tại, điều ta cần cân nhắc là giữ lại gì, bỏ lại gì.
Ta hành động rất nhanh.
Vừa vào đến cửa viện, đã thấy Trần Uyển Quân đứng giữa sân.
Như thể đang chờ ta.
Ta cau mày.
Còn chưa kịp lên tiếng.
Nàng ta đã được thị nữ đỡ lấy.
“Bịch” một tiếng quỳ xuống đất.
“Phu nhân, hôm sinh thần của người là do ta không cẩn thận bị trẹo chân, Từ Khanh cùng hai đứa trẻ chỉ là theo lễ nghĩa đến thăm ta, tuyệt không phải cố ý làm lơ sinh thần của người, nếu người có oán giận, xin cứ trút lên ta!”
8
Ta lặng lẽ nhìn Trần Uyển Quân.
Nàng ta rất đẹp.
Dịu dàng yếu đuối, toàn thân mang khí chất thư hương.
Cha nàng là một vị lục phẩm, cũng là dòng dõi nhỏ.
Triều đình hiện thời có nữ học.
Phụ thân nàng đưa nàng vào đó, mong nàng kết giao cùng các quý nữ trong triều.
Nhưng với xuất thân của nàng, trong nữ học chẳng mấy nổi bật.
Nàng có tài hoa nhưng không có cơ hội thể hiện.
Cho đến khi nữ học tổ chức yến xuân du ngoại.
Trùng hợp Quốc Tử Giám cũng tham dự.
Hai bên cách lều so tài văn chương.
Bên Quốc Tử Giám, Tạ Từ Khanh nổi bật nhất.
Sau khi các quý nữ lần lượt thất bại, đến lượt Trần Uyển Quân.
Ban đầu chẳng ai để tâm đến nàng.
Nào ngờ tài năng của nàng lại sánh ngang Tạ Từ Khanh.
Khiến mọi người kinh ngạc.
Trận tỷ thí ấy giúp nàng nổi danh tài nữ đệ nhất kinh thành.
Cũng từ đó, Tạ Từ Khanh động lòng với nàng.
Triều phong cởi mở.
Chuyện hai người từng là giai thoại đẹp một thời.
Nếu không có ta chen ngang, e rằng họ đã thành một đôi.
Trong mắt người khác, Trần Uyển Quân là nữ tử cao nhã, tài mạo song toàn.
Nhưng trong mắt ta, nàng chẳng khác gì những nữ nhân hậu viện khác.
Ví dụ như bây giờ.
Trần Uyển Quân quỳ nơi đó, nước mắt lưng tròng, nhìn thế nào cũng giống ta đang bắt nạt nàng.
Ta khẽ thở dài.
“Ngươi đứng dậy đi.”
Trần Uyển Quân không nhúc nhích.
Cứ thế quỳ mà nước mắt không ngừng tuôn rơi.
“Nếu phu nhân không tha thứ cho ta, ta sẽ không đứng dậy!”
Ta cười mỉa.
“Được, ta tha thứ cho ngươi, giờ ngươi có thể đứng lên chưa?”
Trần Uyển Quân cứng người.
Như thể không ngờ ta lại nói vậy.
Nhưng nàng vẫn tiếp tục quỳ.
“Phu nhân, ta biết người đang giận dỗi, ta thật lòng muốn xin lỗi, người muốn đánh muốn mắng ta cũng không phản kháng!”
Càng nói, nước mắt nàng càng rơi như mưa.
Ta suýt nữa bật cười thành tiếng.
Biết rõ nàng đang diễn trò.
Nên ta chẳng buồn nói gì.
Chỉ im lặng nhìn nàng tiếp tục màn kịch.
Quả nhiên.
Ngoài cửa nhanh chóng vang lên giọng nói của Tạ Từ Khanh.
“Các ngươi đang làm gì vậy!?”
9
9
Tạ Từ Khanh trở về rồi.
Vì ta về phủ trước bằng xe ngựa, nên hắn mượn xe đồng liêu để hồi phủ.
Trong khoảng thời gian ấy có chút chậm trễ, bởi vậy giờ mới đến nơi.
Nhưng trở về không chỉ có mình hắn.
Hai đứa trẻ cũng đã nghe được tin, theo sát phía sau Tạ Từ Khanh.
Ngay cả Tạ phu nhân vốn hiếm khi rời viện cũng được hạ nhân đưa tới.
Ta không nhịn được liếc mắt nhìn Trần Uyển Quân một cái.
Cô ta thật dụng tâm.
Gây ra cảnh thế này, chẳng khác gì cố ý dàn dựng.
Người xem lần lượt kéo đến.
Trần Uyển Quân càng khóc càng khiến người ta thương xót.
Tạ Từ Khanh nhìn ta với ánh mắt phức tạp.
Cúi người đỡ Trần Uyển Quân dậy.
“Có chuyện gì vậy?” hắn hỏi.
Trần Uyển Quân nép vào người hắn, lau nước mắt.
Mềm mại yếu đuối, đáng thương vô cùng.
“Thiếp nghe Linh Nhi nói phu nhân muốn rời khỏi phủ Tạ, biết phu nhân vẫn còn giận chuyện sinh thần hôm đó, nên thiếp đặc biệt đến nhận lỗi với phu nhân!”
“Thiếp biết phu nhân luôn có hiểu lầm với thiếp, không cần phải tức giận bỏ đi, nếu có ai cần rời khỏi nơi này, thì người đó nên là thiếp!”
Nàng làm ra vẻ định rời đi.
Những người khác thấy vậy, lập tức sốt ruột.
Tạ Hiến vội vàng chắn trước mặt nàng.
“Dì Trần đừng đi! Mẹ ta muốn đi thì cứ đi, liên quan gì đến dì! Một người mẹ như vậy, không có cũng chẳng sao!”
Tạ Linh xông tới đẩy ta một cái.
Khiến ta loạng choạng lùi lại một bước.
“Sao ngươi lại độc ác như thế! Nhất quyết phải ép dì Trần rời đi mới vừa lòng sao!”
Tạ phu nhân ngồi trên ghế, chỉ tay vào ta:
“Cái thứ phá hoại! Ngươi dám dời pho tượng Phật của ta, ngươi thật là làm loạn rồi!”
Nhìn bọn họ đồng loạt nổi giận chỉ trích, trong lòng ta chỉ cảm thấy một trận lạnh lẽo.
Nhưng ta nhanh chóng đè nén hết thảy cảm xúc xuống.
Dù sao ta cũng sắp rời đi.
Cũng chẳng cần vì những người này mà buồn bã nữa.
Ta rút tay khỏi tay nha hoàn đang đỡ ta.
Bước đến trước mặt Trần Uyển Quân.
Bình tĩnh hỏi:
“Cô nương Trần, cô nói hôm nay đến viện ta là đặc biệt tới để nhận lỗi, vậy cô xin lỗi ta vì điều gì?”
10
Mọi người đều ngẩn ra.
Không rõ ta đang định làm gì.
Trần Uyển Quân khựng lại một chút, nức nở đáp:
“Vì chuyện sinh thần của phu nhân hôm đó, thiếp lỡ bị trẹo chân, Từ Khanh và hai đứa nhỏ vì phép tắc nên đến thăm thiếp, không phải cố ý xem nhẹ sinh thần của phu nhân.”
Ta vẫn bình tĩnh như cũ.
“Cô đã nói không phải cố ý, vậy tại sao lại đến xin lỗi? Đặc biệt đến nhận lỗi, chẳng phải chính là tự nhận mình có lỗi sao?”
Trần Uyển Quân hơi cứng người.
Những người khác cũng đưa mắt nhìn nhau.
Phải rồi, lý lẽ rõ ràng đến vậy.
Nếu thật sự không có lỗi, thì xin lỗi làm gì?
Trần Uyển Quân vội vàng biện bạch:
“Thiếp… thiếp chỉ là nghe Linh Nhi nói phu nhân muốn rời khỏi phủ Tạ, nghĩ rằng phu nhân đang giận chuyện hôm đó, trong lúc nhất thời hoảng hốt mới…”
Nàng cắn môi, lại khóc nấc lên.
Một bộ dạng bị ủy khuất đến tột cùng.