Ta cười lạnh.
“Lão phu nhân nói vậy là sai rồi. Những thứ này rõ ràng là ta dùng của hồi môn đem vào phủ Tạ để tậu, sổ sách ghi chép rõ ràng, sao lại thành đồ của Tạ gia các người?”
Con gái thương hộ còn một điểm mạnh — sổ sách chưa bao giờ sai.
“Nói xằng! Đây là do con ta dùng bổng lộc mua về! Ngươi đừng mong chiếm đoạt!”
Ta cầm một bức tranh mới được chuyển ra từ thư phòng.
“Bức tranh của danh gia này đáng giá cả ngàn lượng, lẽ nào tiền lương của Tạ Từ Khanh mua nổi? Nếu thật là hắn tự mua, ta sẽ lập tức bẩm báo lên Đại Lý Tự, để xem tiền từ đâu mà ra.”
Tạ phu nhân run lên.
Ai cũng biết, Tạ Từ Khanh xuất thân bần hàn, chẳng phải dòng dõi thế gia.
Hắn được sủng trọng bởi tài năng và sự thanh liêm.
Hoàng thượng tín nhiệm hắn vì hắn không dính dáng đến quyền quý trong triều.
Nếu bị gắn tội tham ô, sự nghiệp coi như chấm hết.
Tạ phu nhân không dám nói nữa, chỉ biết gào khóc mắng mỏ.
Tạ Từ Khanh nhìn ta, nét mặt đầy thất vọng.
“Minh Sương, sao nàng phải làm tới mức này? Ta biết nàng muốn dùng cách này ép ta níu kéo, nhưng thật sự nàng đã quá đáng rồi.”
Trần Uyển Quân vội vàng nói theo:
“Đúng vậy đó tỷ Minh Sương, đối với Từ Khanh mà nói, tiền tài chỉ là vật ngoài thân, chỉ có tỷ mới xem trọng những thứ này. Từ Khanh là người đọc sách, thanh cao tự trọng, tỷ làm vậy chỉ khiến huynh ấy càng thêm chán ghét.”
“Huống hồ tỷ cũng nên nghĩ cho hai đứa nhỏ, mẫu thân mà mang danh thị phi, sau khi hòa ly còn dọn sạch phủ Thái phó, danh tiếng của bọn nhỏ cũng bị ảnh hưởng.”
Ta trừng mắt đảo một vòng, không nói nên lời.
Vừa muốn ta để lại của cải, vừa lại tỏ vẻ khinh thường tiền bạc.
Khinh thường phải không?
Ta đi tới trước mặt Trần Uyển Quân.
Một tay giật xuống cây trâm ngọc Hòa Điền quý giá trên đầu nàng ta.
Đây là một trong những món hồi môn của ta.
Khi nàng ta mới vào phủ, ăn mặc rất giản dị, không có lấy một món trang sức.
Lúc gặp ta, nàng ta cười dịu dàng:
“Tỷ dâu trang sức lộng lẫy quá, không giống muội. Phụ thân muội làm quan nhỏ, nhà lại nghèo, chưa từng đeo đồ tốt bao giờ.”
Khi ấy ta không nghĩ gì, chỉ cho là khách sáo.
Nào ngờ hôm sau, chiếc trâm vốn trong rương của ta đã cài trên đầu nàng ta.
Không chỉ riêng chiếc trâm ấy, còn không ít món trang sức khác cũng biến mất.
Trần Uyển Quân mỉm cười:
“Từ Khanh thấy muội ăn mặc quá đơn sơ, nên mượn danh phu nhân tặng cho muội vài món.”
Ta tức giận đến phát run, đi tìm Tạ Từ Khanh hỏi cho ra lẽ.
Hắn nhíu mày, vẻ không kiên nhẫn:
“Nàng ấy ăn mặc giản dị quá, ta sợ người ngoài nói phủ Thái phó bạc đãi. Chỉ là chút đồ thôi, nàng bao dung chút đi.”
Ta gần như không kiềm được nước mắt.
Những món trang sức đó đều là phụ thân ta đặc biệt đặt làm, nguyên liệu tinh xảo, kiểu dáng độc nhất vô nhị.
Vậy mà bị hắn tiện tay tặng người ta.
Khi ấy, vì thể diện hắn, ta nhịn.
Còn giờ, ta không cần nhẫn nhịn nữa.
Ta thẳng tay giật xuống cây trâm trên đầu Trần Uyển Quân.
Tóc nàng ta xõa xuống, nàng hét lên, chật vật vô cùng.
“Cô đã nói những thứ đó là vật ngoài thân, vậy thì trả lại ta đi.”
13
“Đừng quên đồ trong phòng tiểu thư Trần.”
Ta quay đầu căn dặn lão Đào.
Phòng Trần Uyển Quân không chỉ có trâm ngọc.
Bàn hoa lê, chăn gấm, cổ vật, chẳng thiếu thứ gì.
Bao năm nay nàng ở phủ Thái phó, Tạ Từ Khanh mượn danh ta để tặng nàng không ít đồ quý.
Trần Uyển Quân nghe vậy, bất chấp bộ dạng nhếch nhác, trừng mắt hét lớn:
“Giang Minh Sương! Ngươi đừng quá đáng!”
Tạ Từ Khanh và hai đứa con cũng tức giận nhìn ta.
Trong mắt họ ban đầu còn có chút hối hận, giờ chỉ còn lửa giận.
“Sau này ngươi đừng bao giờ quay lại nữa!” Tạ Hiến hét.
Ta chỉ lạnh nhạt nhìn hắn một cái.
“Yên tâm, dù các ngươi có cầu ta trở lại, ta cũng chẳng bao giờ quay về.”
Đồ đạc của ta rất nhiều.
Dọn cả một ngày trời mới xong.
Trong thời gian đó, Tạ phu nhân bị mắng tới ngất xỉu, Tạ Từ Khanh và mọi người vội đi tìm đại phu.
Còn ta ngồi xuống ghế trong sân.
Vừa đối chiếu sổ sách, vừa nhấm nháp trà bánh.
Tới khi kiểm kê xong xuôi,
Ta lấy một chiếc hộp ra, đưa cho Tạ Từ Khanh đang vội vã trở lại.
“Đây là giấy tờ nhà cửa và khế ước của đám gia nhân, ta để lại cho hai đứa nhỏ. Ngươi giữ tạm, xử lý thế nào thì tùy các người.”
Tạ Từ Khanh nhìn ta làm việc quyết đoán, thần sắc phức tạp, giọng nói khô khốc:
“Nàng thật sự không cần bọn nhỏ nữa sao?”
“Ừ, từ lúc chúng nhận người khác làm mẫu thân, ta đã không cần nữa.”
Ta thản nhiên nói, xoay người rời đi.
Sau lưng lại nghe thấy tiếng hắn:
“Vậy còn ta? Nàng cũng không cần ta nữa sao?”
Ta giả vờ không nghe thấy.
Bước chân không hề chậm lại.
14
Với tài lực của ta, mua một căn nhà mới chẳng phải chuyện khó.
Ta cố tình chọn một nơi thật xa phủ Thái phó.
Phủ Thái phó ở Đông thành, vậy thì ta chọn Tây thành.
Tự cắt đứt mọi dây dưa không cần thiết.
Địa chỉ nhà mới, ta không nói với bất kỳ ai.
Vậy mà lúc ta trở về, lại thấy có khách.
“Tam hoàng tử!”
Ta kinh ngạc, vội vàng định hành lễ.
Tam hoàng tử đã chạy lạch bạch tới trước.
“Không cần căng thẳng, ta chỉ tới thăm tỷ một chút thôi.”
Tất nhiên Tam hoàng tử không đi một mình.
Đi theo phía sau là Tô công công – người thân cận bên cạnh hoàng thượng.
Tô công công mỉm cười giải thích:
“Tam hoàng tử sau khi rơi xuống nước bị kinh sợ, vẫn luôn nhớ đến phu nhân. Nay thân thể vừa khỏe lại liền nằng nặc đòi đến đây. Hoàng thượng cũng đành chịu.”
Ta vội xua tay, dặn hạ nhân tiếp đãi chu đáo.
Tam hoàng tử là con ruột của hoàng thượng, cũng là người được sủng ái nhất. Năm nay vừa tròn tám tuổi.
Mẫu hậu mất sớm khi hoàng tử mới năm tuổi.
Hoàng thượng không giao con cho phi tần nào chăm nom, mà đích thân nuôi dạy.
Sự cưng chiều ấy không cần phải nói nhiều.
Việc Tam hoàng tử rơi xuống nước trong yến tiệc hoàng cung hôm đó chỉ là ngoài ý muốn.
Lúc ấy ta chỉ định mượn cơ hội ấy để lọt vào mắt hoàng thượng, nhân đó cầu xin được hòa ly với Tạ Từ Khanh.
Nếu không thành, thì chờ yến tiệc khác.