Nào ngờ cơ duyên lại đến quá bất ngờ, ta lại cứu được Tam hoàng tử.
Tam hoàng tử vốn ít khi được xuất cung.
Ta suy nghĩ một chút, sai người lấy ra mấy món đồ chơi dân gian để hắn giải trí.
Dù sao vẫn là một đứa trẻ.
Chẳng mấy chốc nó đã chơi say mê không muốn rời đi.
Trước khi về, nó còn thân mật nắm tay ta, nói hôm khác sẽ lại tới.
Ta cười đồng ý.
Có thể được một vị hoàng tử đặc biệt quý mến, ta còn mong không được.
Trước khi họ rời đi, ta đưa ít điểm tâm cho Tô công công mang theo.
Lúc trao hộp bánh, ta cũng lặng lẽ nhét vào tay ông ấy một bao lì xì thật lớn.

15
Thời gian trôi nhanh.
Chớp mắt đã nửa năm trôi qua.
Nửa năm này, nói bận thì cũng bận, nói rảnh cũng không rảnh.
Việc làm ăn mà phụ thân để lại vẫn do ta quản lý.
Nay quy mô càng lúc càng mở rộng, việc cần xử lý cũng nhiều hơn.
Nhưng ít ra cũng thoải mái hơn khi còn sống ở phủ Thái phó.
Khi ấy, ta vừa phải lo việc trong nhà, vừa phải trông coi việc kinh doanh, thật sự mệt mỏi.
Đôi khi ta vẫn nghe được chút tin tức từ phủ Thái phó.
Tạ Từ Khanh quả nhiên đã cưới Trần Uyển Quân.
Hồi đó còn gây xôn xao một phen.
Bây giờ, trông họ ngoài mặt có vẻ rất đắc ý.
Nhưng đó chỉ là bề ngoài.
Nghe người trong cửa hàng nói lại, phủ Thái phó gần đây đang tìm cách bán bớt gia nhân.
Chuyện ấy cũng hợp lý thôi.
Chỉ người làm chủ nhà mới hiểu nuôi từng ấy người một năm ngốn bao nhiêu bạc.
Cả một tòa phủ lớn, chỉ riêng chi phí tu sửa bảo dưỡng đã là con số không nhỏ.
Chỉ dựa vào bổng lộc của Tạ Từ Khanh, căn bản không đủ.
Lúc ta rời đi, cố tình chỉ để lại nhà cửa và người hầu.
Chính là để bọn họ hiểu được, ta từng bỏ ra bao nhiêu.
Để họ không còn xem mọi thứ là điều đương nhiên.
Tuy rằng khi đi ta để lại cho họ một cái hố.
Nhưng đồng thời cũng chừa lại cho họ một con đường.
Bán đi nhà cửa và gia nhân, vẫn có thể thu lại được một khoản kha khá.
Lấy số bạc đó mua một căn nhà nhỏ hơn, cộng thêm bổng lộc của Tạ Từ Khanh, cũng đủ sống.
Nhưng vấn đề là: bọn họ có cam lòng không?
Đã từng sống trong giàu sang phú quý, ai lại chịu quay về cuộc sống bình thường?
Ngoài ra, Tam hoàng tử cũng giữ đúng lời hứa, thường xuyên đến chơi.
Quan hệ giữa ta và thằng bé ngày càng thân thiết.
Nó càng lúc càng quý mến ta.
Có lần nó chơi mệt, ta dỗ cho nó ngủ.
Nó rúc đầu vào lòng ta, thì thầm nói:
“Dì Giang, người rất giống mẫu hậu, ngay cả mùi hương trên người cũng giống.”
Tim ta mềm nhũn.
Thấy nó, ta lại nhớ tới hai đứa con của mình.
Khóe môi khẽ cong, ta tự cười giễu bản thân.
Tình cảm mẫu tử mà ta chưa từng cảm nhận từ chính con ruột của mình, lại có thể cảm nhận được từ một đứa trẻ xa lạ.
Nghĩ vậy, ta lại càng thương yêu Tam hoàng tử hơn.

16
Nhanh chóng đến Thượng Nguyên.
Tam hoàng tử nhờ người truyền lời, sau khi yến tiệc trong cung kết thúc, nó sẽ tới.
Muốn ta đi dạo hội hoa đăng cùng nó.
Ta không nghĩ nhiều.
Cho người chuẩn bị sẵn vô số món ngon.
Còn mua cả đống đồ chơi trẻ con.
Sợ nó bị lạnh, ta còn đích thân may một chiếc áo choàng nhỏ.
Lò sưởi tay cũng được hâm nóng từ sớm.
Chẳng bao lâu sau, người giữ cửa báo Tam hoàng tử đã đến.
Ta vội vàng ra đón.
Nhưng khi nhìn thấy người bước vào, chiếc lò sưởi trong tay ta suýt rơi xuống đất.
Hoàng thượng!
Ta vội vàng hành lễ.
Tam hoàng tử chạy nhanh tới, kéo tay ta đứng dậy, cười toe toét:
“Dì Giang, phụ hoàng nói hôm nay không bận, muốn đi xem hoa đăng cùng chúng ta.”
Ban đầu ta vô cùng bất ngờ.
Nhưng rất nhanh liền bình tĩnh lại.
Bình thường ta đã quen tiếp khách, ứng xử không quá câu nệ.
Giờ đối mặt với hoàng thượng cũng giữ được phong thái đoan trang, không hề thất lễ.
Hoàng thượng rất hòa nhã.
Thấy những thứ ta chuẩn bị cho Tam hoàng tử, ngài khẽ gật đầu tán thưởng.
“Khó trách Lân nhi lại thích khanh đến vậy, khanh quả là người có tâm.”
Ta khiêm tốn mỉm cười.
Hoàng thượng bỗng hỏi:
“Khánh có nguyện ý làm nghĩa mẫu của Lân nhi không?”
Ta sững người.
Ý thức được đây là đại ân.
Nhưng ngoài mặt vẫn do dự nói:
“Thần phụ tạ ơn hoàng ân, chỉ là xuất thân thương hộ, thân phận thấp kém, e rằng không xứng với Tam hoàng tử.”
Hoàng thượng bật cười:
“Chuyện đó có gì khó? Trẫm sẽ hạ chỉ, phong khanh làm Vĩnh Quốc phu nhân, ban nhất phẩm cáo mệnh.”
Ta cố gắng kìm nén sự xúc động, cung kính nhận chỉ tạ ơn.
Tam hoàng tử nhảy cẫng lên, chạy lại gần ta:
“Tốt quá rồi! Vậy sau này ta có mẫu thân rồi!”
Ta mỉm cười, xoa nhẹ đầu nó.
17
Hội hoa đăng rất đông người.
Hoàng thượng và Tam hoàng tử đều ở đây, đương nhiên không thể chen chúc giữa đám đông.
Ta đề nghị đến Vọng Y lâu.
Vọng Y lâu là tửu lâu của nhà họ Giang.
Nằm đối diện với con phố tổ chức hội hoa đăng, có một gian phòng tuyệt đẹp để ngắm cảnh.
Gian phòng đó được ta cố ý giữ lại, không tiếp khách.
Trước kia, mỗi dịp Thượng Nguyên, hai đứa nhỏ và Tạ Từ Khanh cũng đều đến đây vì không muốn chen chúc ngoài đường.
Mọi sự sắp xếp đều vì sự an toàn của Tam hoàng tử và hoàng thượng.
Hoàng thượng rất hài lòng với đề nghị ấy.
Sau khi họ an tọa, ta xuống dưới sắp xếp cho tiểu nhị chuẩn bị một ít món đặc sản.
Cũng dặn kỹ rằng đang tiếp đón quý nhân, tuyệt đối không được để ai làm phiền.
Tiểu nhị vâng dạ.
Nhưng chưa ngồi bao lâu, ngoài cửa đã vang lên tiếng ồn ào.
Giọng nói lạnh nhạt của Tạ Từ Khanh pha chút tức giận:
“Gọi Giang Minh Sương ra đây, ta muốn tự mình nói chuyện với nàng!”