“Khương Niệm, mau vào bốc thăm trúng thưởng đi!”

Tôi quay người bước đi.

Sau lưng, dường như Trần Văn Tự đã bật khóc, nhưng tôi không hề ngoảnh đầu nhìn lại.

Tiệc tất niên kết thúc, tôi tự lái xe về nhà.

Màn đêm của thành phố rực sáng. Những ngọn đèn đường dọc đường cao tốc nối tiếp nhau, trải dài như một dòng sông dịu dàng.

Tôi hạ cửa kính xuống một chút, gió đêm ùa vào, mang theo hơi thở trong trẻo lạnh buốt của đêm đông.

Lúc chờ đèn đỏ, tôi thấy tin nhắn WeChat của mẹ gửi đến.

【Con về đến nhà chưa?】

Tôi đáp: 【Con đang trên đường, mẹ yên tâm, con lái cứng lắm.】

Mẹ nhắn lại rất nhanh: 【Niệm Niệm của mẹ là giỏi nhất.】

Tôi khẽ bật cười.

Tôi nghiêng đầu, nhìn sang chiếc ghế lái phụ trống trơn.

Trước đây, vị trí đó luôn là của Trần Văn Tự. Anh ta sẽ xem bản đồ giúp tôi, phán đoán khoảng cách với xe phía trước giúp tôi. Tôi đã từng ảo tưởng rằng, nếu không có anh ta ngồi cạnh, tôi sẽ chẳng dám lái xe tiến về phía trước.

Nhưng bây giờ, ghế lái phụ trống không.

Tôi vẫn có thể vững vàng bẻ lái, băng qua hết con đường này đến con đường khác.

HẾT