Bùi Văn Hiên bị tống vào đại lao Hình bộ.

Tội danh là, thông địch phản quốc.

Đây là tội chết phải xét nhà diệt tộc.

Chỉ trong một đêm, Bùi Tướng gia quyền khuynh triều dã, lại lưu lạc thành kẻ tù tội.

Tất cả mọi người đều khiếp sợ.

Không ai hiểu nổi vì sao Bùi Văn Hiên đang ở đỉnh cao vinh quang lại đột nhiên rớt xuống bùn đen.

Chỉ có hắn tự mình hiểu rõ.

Đây là do ta làm.

Đây là đòn phản công sắc lẹm của ta dành cho hắn, kẻ to gan lớn mật dám tranh giành Chiêu Chiêu.

Tấm gọi là “biên phòng đồ” kia, đương nhiên là đồ giả.

Là do ta tìm người chế tạo.

Nội dung trên đó, chín phần thật một phần giả, hoàn toàn có thể lấy giả tráo thật.

Kẻ tung tin đồn, là những người làm thuê của các thương hành Thẩm gia.

Bọn họ có mặt khắp ngõ ngách kinh thành, là những chiếc loa truyền tin tốt nhất.

Còn về những tên Ngự sử đàn hặc hắn.

Hơn phân nửa trong số đó, điền sản cửa hàng ở quê nhà đều có qua lại làm ăn với Thẩm gia.

Ta thậm chí chẳng cần đích thân ra mặt.

Chỉ cần để quản gia đến phủ của họ ngồi một chút, uống chén trà.

Bọn họ tự khắc biết phải làm gì.

Đây chính là sức mạnh của đồng tiền.

Đây chính là thực lực hiện tại của Thẩm Nguyệt Hoa ta.

Bùi Văn Hiên ngồi trong đại lao, nhất định là tức đến phát điên rồi.

Đáng tiếc.

Hắn không có cảm xúc.

Hắn chỉ có thể lạnh lùng phân tích hoàn cảnh của mình, tìm cơ hội lật ngược thế cờ.

Ta sẽ không cho hắn cơ hội đó.

Ta lập tức đi đến một nơi khác.

Tĩnh Vương phủ.

Tĩnh Vương là đệ đệ nhỏ tuổi nhất của Thánh thượng đương triều, cũng là vị Vương gia có dã tâm lớn nhất.

Hắn luôn coi Bùi Văn Hiên là cái gai trong mắt.

Nay Bùi Văn Hiên ngã ngựa, kẻ vui mừng nhất, không ai khác chính là hắn.

Ta gặp Tĩnh Vương trong thư phòng của Vương phủ.

“Thẩm lão bản, thủ đoạn thật cao minh.”

Tĩnh Vương rót cho ta một chén trà, cười hệt như một con hồ ly.

“Binh bất huyết nhẫn, đã hạ bệ được kẻ thù không đội trời chung của bản vương.”

Ta nâng chén trà lên, thổi khói mỏng.

“Vương gia quá khen.”

“Ta chỉ là một người mẹ muốn bảo vệ nữ nhi của mình mà thôi.”

“Bùi Văn Hiên chạm vào vảy ngược của ta, ta tự nhiên phải bắt hắn trả giá.”

Trong mắt Tĩnh Vương lóe lên tia tinh quang.

“Vậy Thẩm lão bản hôm nay đến chỗ ta, là vì chuyện gì?”

“Lẽ nào là muốn cùng bản vương, bàn bạc đại sự?”

Ta buông chén trà, vào thẳng vấn đề.

“Ta muốn Bùi Văn Hiên, vĩnh bất siêu sinh.”

“Ta biết, Hình bộ Thượng thư là người của Vương gia.”

“Ta cần Vương gia giúp ta, biến tội danh của hắn thành án sắt không thể lật lại.”

Tĩnh Vương cười ha hả.

“Thẩm lão bản, cô đang ra lệnh cho bản vương sao?”

“Cô có biết, vu oan hãm hại mệnh quan triều đình, là tội lớn nhường nào không?”

Ta nhìn hắn, thần sắc bình thản.

“Ta tự nhiên biết rõ.”

“Cho nên, ta không đến đây để cầu xin Vương gia, ta đến để làm giao dịch với ngài.”

Ta lấy từ trong tay áo ra một tờ khế ước đất đai và một cuốn sổ sách.

Đẩy đến trước mặt hắn.

“Đây là khố lương lớn nhất ở phía đông thành, lương thực tích trữ bên trong, đủ cho mười vạn đại quân kinh thành ăn trong ba tháng.”

“Còn đây là toàn bộ sổ sách lưu chuyển tiền tệ của các tiền trang dưới trướng Thẩm gia trong ba năm gần nhất.”

“Vương gia hẳn phải biết, những thứ này có ý nghĩa gì.”

Hơi thở của Tĩnh Vương đột nhiên trở nên dồn dập.

Binh mã chưa động, lương thảo đi trước.

Nắm được lương thảo, đồng nghĩa với việc nắm giữ sinh mệnh của quân đội.

Còn lưu chuyển tiền tệ của tiền trang, có nghĩa là, ta có thể bất cứ lúc nào điều động một khoản ngân lượng khổng lồ đủ sức làm lung lay quốc khố.

Đây mới chính là con bài tẩy thực sự của ta.

Tĩnh Vương nhìn chằm chằm hai thứ đó, trong mắt tràn ngập vẻ tham lam.

“Điều kiện của cô là gì?”

Ta gằn từng chữ.

“Ta muốn Bùi Văn Hiên phải chết.”