Ta xuyên không, trở thành vị công chúa chân chính lưu lạc trong dân gian.

Trên đại điện, hoàng đế nhìn ta cùng cô gái được đón về từ dân gian bên cạnh, cảm khái nói:

“Mi mắt hai người đều giống trẫm, nhất thời thật khó phân biệt ai mới là nữ nhi của trẫm.”

Lời vừa dứt, người liền định truyền thái y tới nhỏ máu nhận thân.

Ta đang muốn lên tiếng, bên tai bỗng vang lên một giọng nói:

【Chỉ cần cho phèn chua vào nước, máu của bất kỳ ai cũng có thể hòa vào nhau.】

【Là hàng giả thì đã sao? Ta có vô số cách khiến đám thổ dân phong kiến này tin rằng ta mới là công chúa chân chính lưu lạc trong dân gian.】

Trong lòng ta chấn động.

Nàng ta cũng là người xuyên không?

Ta đột ngột ngẩng đầu, lại bắt gặp một mảnh lạnh lẽo như băng trong mắt hoàng đế.

Trong đôi mắt ấy không có lấy nửa phần nghi hoặc, chỉ có sự lạnh lùng thấu suốt tất cả.

Ngay sau đó, người giơ tay chỉ thẳng vào ta, giọng nói vang dội, chắc như đinh đóng cột:

“Khoan đã, không cần nghiệm nữa. Vị này mới là cốt nhục thân sinh của trẫm.”

Ta cứng đờ tại chỗ.

Không phải chứ…

Người cũng nghe thấy sao?

## 1

Trên đại điện tĩnh lặng như chết.

Thẩm Thanh Dao, người được tìm về cùng ta, đang quỳ bên cạnh. Nàng ta hơi rũ mi, khóe môi lại nhanh chóng cong lên.

Có lẽ nàng ta cho rằng kế hoạch của mình kín kẽ không một kẽ hở, cho rằng đám “thổ dân phong kiến” trong đại điện đều đang nằm gọn trong lòng bàn tay nàng ta.

Ngón tay phụ hoàng vẫn vững vàng chỉ về phía ta, ánh mắt sắc bén như đao:

“Trẫm nói, vị này mới là nữ nhi của trẫm.”

Thẩm Thanh Dao đột ngột ngẩng đầu, vẻ ung dung trong mắt thoáng chốc vỡ vụn.

Nhưng nàng ta phản ứng rất nhanh, lập tức phủ phục xuống đất, giọng nói run rẩy vừa đủ:

“Bệ hạ thánh minh… Dân nữ vốn chỉ là một kẻ thô tục nơi thôn dã, không dám vọng tưởng trèo cao, bám vào hoàng ân. Dân nữ chỉ cầu xin bệ hạ cho phép trở về quê hương, phụng dưỡng cha mẹ nuôi đến cuối đời…”

Nàng ta nói đến mức đáng thương vô cùng, nước mắt men theo gò má rơi xuống, từng giọt từng giọt đập trên nền gạch vàng.

Quần thần trong điện nhìn nhau. Có người còn âm thầm gật đầu, dường như đã bị những lời “biết tiến biết lui” ấy làm cho cảm động.

Ta cũng cúi người xuống, trong lòng lại dậy sóng cuồn cuộn.

Nàng ta có nghe thấy không?

Ta thử nói thầm trong lòng:

Thẩm Thanh Dao, ta biết ngươi là người xuyên không, cũng biết ngươi đã cho phèn chua vào nước.

Không có phản ứng.

Nàng ta càng khóc càng động lòng người, khóe mắt lại lén liếc về phía ta. Ánh mắt ấy rõ ràng đang nói:

Con nha đầu, muốn đấu với ta sao?

Ta hiểu rồi.

Nàng ta không nghe được tiếng lòng của ta.

【Lão già này sao đột nhiên lại đổi ý? Rõ ràng kế hoạch không thể thất bại… Nhưng không sao, cho dù không làm công chúa, ta vẫn còn rất nhiều cách.】

Tiếng lòng của Thẩm Thanh Dao lại vang lên.

Nàng ta khóc đến lê hoa đái vũ:

“Dân nữ xin cáo lui…”

“Đứng lại.”

Giọng phụ hoàng lạnh như được tôi qua băng giá:

“Trẫm đã nói ngươi không phải nữ nhi của trẫm bao giờ?”

Tiếng khóc của Thẩm Thanh Dao chợt ngừng.

Phụ hoàng thu tay về, chắp sau lưng, chậm rãi nhìn khắp mọi người trong điện.

Cuối cùng, ánh mắt người dừng trên người hoàng hậu.

Mẫu hậu ta đoan trang ngồi trên phượng tọa, sắc mặt lại trắng bệch, không còn một tia máu.

Bàn tay bà siết chặt khăn lụa, các đốt ngón tay đã xanh tím.

Suốt những năm qua, tin tức tìm được cốt nhục lưu lạc trong dân gian đã truyền về hết lần này đến lần khác. Bà đã thất vọng quá nhiều, không còn dám dễ dàng tin tưởng nữa.

“Bệ hạ…”

Cuối cùng mẫu hậu cũng lên tiếng, giọng nói căng cứng:

“Thần thiếp cho rằng… vẫn nên nhỏ máu nhận thân thì thỏa đáng hơn. Dù sao hai vị cô nương đều được tìm về từ dân gian, nếu nhận nhầm…”

## 2

Thẩm Thanh Dao phủ phục dưới đất, bả vai khẽ run.

Nhưng tiếng lòng nàng ta lại truyền vào tai ta rõ ràng:

【Đúng, đúng, nhỏ máu nhận thân! Mau nhỏ máu nhận thân đi! Lát nữa sẽ cho các người mở rộng tầm mắt.】

【Ta đã trộn phèn chua dưới đáy bát. Sau khi khô chỉ còn một lớp rất mỏng, mắt thường không thể nhìn thấy. Chỉ cần máu nhỏ vào rồi khuấy lên, phèn sẽ tan ra. Đến lúc đó máu trong cả hai bát đều có thể hòa vào nhau. Ta nói mình là thật thì chính là thật, xem ai còn dám nghi ngờ!】

Phụ hoàng nhìn mẫu hậu suốt ba nhịp thở, ánh mắt thâm trầm.

Sau đó người bỗng bật cười, nhưng trong tiếng cười không nghe ra vui giận:

“Hoàng hậu nói phải. Vậy thì nhỏ máu nhận thân.”

Bả vai Thẩm Thanh Dao thoáng thả lỏng.

【Tốt quá! Lão hoàng đế vẫn không chống lại được lời bên gối của hoàng hậu. Chỉ cần nhỏ máu nhận thân, vị trí công chúa sẽ là của ta. Xuyên về cổ đại, sung sướng nhất là gì? Chính là đám người cổ đại này quá ngu muội! Chuyện nhỏ máu nhận thân vô căn cứ như thế mà cũng tin, đáng đời bị ta xoay vòng vòng.】

Ta rũ mắt, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

Những lời trong lòng nàng ta, câu sau còn chói tai hơn câu trước.

Ta thậm chí có thể cảm nhận được khí thế quanh người phụ hoàng lạnh thêm vài phần, nhưng thần sắc trên mặt người vẫn không hề lay động.

Một thái giám gầy nhỏ bưng khay từ thiên điện bước vào.

Ta nhận ra hắn.

Hắn là Tiểu Thuận Tử, thái giám chuyên dâng trà trước ngự tiền. Ngày thường ở trong cung không mấy nổi bật, chỉ chuyên làm những việc vặt như bưng trà rót nước.

Trên khay đặt hai chiếc bát sứ trắng, nước trong veo, không nhìn ra bất kỳ điều gì khác thường.

Nhưng ta biết dưới đáy bát nhất định đã phủ một lớp bột phèn chua khô. Nếu không ghé sát quan sát kỹ, căn bản không thể phân biệt được.

Thẩm Thanh Dao và Tiểu Thuận Tử nhanh chóng trao đổi ánh mắt.

Nhanh đến mức gần như không thể nhận ra.

Nếu không biết nàng ta đang toan tính điều gì, ta tuyệt đối sẽ không chú ý.

Bước chân Tiểu Thuận Tử hơi lảo đảo, đôi tay bưng khay cũng khẽ run. Nhưng hắn vẫn cắn răng, vững bước tiến tới.

Ánh mắt của toàn bộ người trong điện đều tập trung vào hai chiếc bát.

Quần thần rướn cổ nhìn, mẫu hậu cũng bất giác nghiêng người về phía trước. Ngay cả thái tử ca ca Hứa Thừa Yến cũng siết chặt nắm tay, giữa mày tràn đầy căng thẳng.

Tiểu Thuận Tử bước đến trước mặt Thẩm Thanh Dao, đầu gối vừa cong xuống, định quỳ dâng bát.

“Khoan đã.”

Ta lên tiếng.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía ta.