Động tác của Thẩm Thanh Dao cứng lại giữa không trung.

Nàng ta đã bóp đầu ngón tay chảy máu, chuẩn bị nhỏ vào bát. Bị tiếng gọi của ta làm cho dừng lại, trong mắt nàng ta thoáng hiện vẻ bực bội.

“Khởi bẩm phụ hoàng.”

Ta quỳ thẳng người, chỉ vào chiếc bát sứ trắng:

“Trong nước có thứ gì đó.”

Cả đại điện lập tức xôn xao.

Sắc mặt Thẩm Thanh Dao phút chốc trắng bệch.

Tiểu Thuận Tử run bắn, suýt nữa làm rơi khay.

Phụ hoàng nhíu mày, bước tới gần, cúi đầu nhìn vào trong bát.

Ta cũng nhìn theo.

Quả nhiên dưới đáy bát có một lớp cặn trắng cực kỳ nhỏ, còn mịn hơn bột mì. Nếu không biết trước, rất dễ xem nó là tì vết trong quá trình nung bát mà bỏ qua.

Phụ hoàng quan sát ba nhịp thở rồi đứng thẳng người, lạnh lùng bật cười:

“Dưới đáy nước có vật lơ lửng, quả thực không sạch.”

“Bệ hạ thứ tội! Nô tài… nô tài không nhìn kỹ, là nô tài sơ suất! Nô tài lập tức đi đổi!”

## 3

Tiểu Thuận Tử quỳ sụp xuống, liên tục dập đầu.

Trán hắn đập xuống nền gạch vàng vang lên từng tiếng nặng nề. Chỉ vài lần đã rớm máu.

“Đổi?”

Giọng phụ hoàng không cao, lại khiến không khí trong đại điện đông cứng.

Người không nhìn Tiểu Thuận Tử mà quay sang đại thái giám Phúc Hải bên cạnh:

“Phúc Hải, ngươi đi. Đem cả hai bát nước vừa rồi tới đây.”

Phúc Hải đáp “vâng”, tự mình bưng khay lui ra ngoài.

Vài tiểu thái giám lập tức theo sau trợ giúp. Trong điện nhất thời chỉ còn lại tiếng hít thở bị đè nén của Thẩm Thanh Dao.

Nàng ta quỳ tại chỗ, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

Tiếng lòng nàng ta giống như con mèo bị giẫm phải đuôi:

【Đồ vô dụng! Chút việc nhỏ như thế cũng làm không xong! Ta đã nhét cho hắn những hai mươi lượng bạc, vậy mà ngay cả phèn chua dưới đáy bát cũng không giấu kín được! Nuôi hắn để làm gì?】

【Nhưng con nha đầu kia làm sao phát hiện? Từ đầu đến cuối nó vẫn cúi đầu quỳ dưới đất, không thể nhìn thấy đáy bát… Chẳng lẽ nó cũng có vấn đề? Không, không thể nào. Trên đời không thể có người xuyên không thứ hai.】

【Không sao… Nhóm máu cũng chỉ có vài loại. Biết đâu ta lại trùng với lão hoàng đế thì sao? Biết đâu đấy? Nhóm máu ABO chỉ có bốn loại. Hứa Cẩn Nương là con ruột cũng chỉ có một phần tư khả năng giống hắn, ta là hàng giả cũng có một phần tư cơ hội. Biết đâu lại trùng hợp đến thế, nhóm máu của ta và lão hoàng đế giống nhau thì sao?】

【Nhất định phải hòa, nhất định phải hòa… Chỉ cần hòa vào nhau, ta sẽ là công chúa, sẽ trở thành kẻ đứng trên vạn người… Ở hiện đại ta đã chịu đủ kiếp làm nô lệ công việc, bị cấp trên mắng cũng không dám cãi lại. Khó khăn lắm mới xuyên về cổ đại, còn có thân phận công chúa lưu lạc dân gian. Khởi đầu tốt đến thế mà ta còn không nắm được thì chẳng thà đập đầu chết quách đi!】

Nàng ta điên cuồng cầu nguyện trong lòng, ngón tay vô thức xoắn lấy vạt áo.

Ta nghe được.

Phụ hoàng cũng nghe được.

Ta nhìn thấy bàn tay đang chắp sau lưng phụ hoàng chậm rãi siết thành quyền, các khớp ngón tay kêu răng rắc.

Nhưng thần sắc trên mặt người vẫn bình thản như nước, tựa như đang nhìn một vở kịch không liên quan đến mình.

Phúc Hải nhanh chóng đem hai bát nước mới trở lại.

Phía sau ông còn có hai tiểu thái giám, đem cả hai bát nước “có vấn đề” vừa rồi đặt giữa đại điện.

“Bệ hạ.”

Phúc Hải khom người bẩm báo:

“Lão nô đã tận mắt nhìn người ta múc nước giếng. Hai chiếc bát cũng được rửa mới ba lượt, tuyệt đối sạch sẽ.”

Phụ hoàng gật đầu:

“Nghiệm đi.”

Phúc Hải tự mình đặt hai bát nước mới trước mặt chúng ta.

Sứ trắng phản chiếu ánh nến trong điện, mặt nước khẽ lay động.

Thẩm Thanh Dao cắn môi nhìn bát nước, ánh mắt vô cùng phức tạp.

Nàng ta không ngừng tự khích lệ trong lòng:

【Không sao, không sao. Ta có một phần tư cơ hội, không thấp, thật sự không thấp…】

## 4

Nàng ta cắn răng, nặn một giọt máu từ đầu ngón tay vào bát.

Sương máu đỏ tản ra, chậm rãi lan trong làn nước, sau đó dần dần lắng xuống.

Không hòa vào nhau.

Sắc mặt nàng ta thoáng chốc xám ngoét, tựa như bị người ta rút mất xương sống.

Cả người nàng ta mềm nhũn quỳ trên đất, hai mắt nhìn chằm chằm chiếc bát, môi run rẩy không thốt nổi lời nào.

Ta vẫn không để lộ cảm xúc.

Đến lượt ta.

Ta chích đầu ngón tay, để một giọt máu rơi vào bát.

Máu nhanh chóng hòa cùng nước, sắc đỏ lan đều, tự nhiên như một giọt mực rơi xuống mặt hồ.

Phụ hoàng bước tới, tự tay nâng bát nước của ta, giơ lên trước mặt mọi người:

“Hứa Cẩn Nương và trẫm huyết mạch tương dung.”

Giọng nói của người vang vọng khắp đại điện, từng chữ mạnh mẽ:

“Kể từ hôm nay, Hứa Cẩn Nương chính là nữ nhi thân sinh của trẫm, là trưởng công chúa của Đại Chu.”

Thẩm Thanh Dao mềm nhũn ngã xuống đất, tựa như đã bị rút cạn toàn bộ sức lực, ngay cả quỳ cũng không vững.

Hai tay nàng ta chống trên nền gạch, móng tay cào lên mặt gạch vàng phát ra âm thanh chói tai. Trong cổ họng bật ra một tiếng nức nở bị đè nén.

Mẫu hậu ngơ ngác nhìn ta, môi mấp máy hai lần nhưng không thể phát ra tiếng.

Sau đó bà đột nhiên đứng lên, loạng choạng bước xuống phượng tọa, ôm chặt ta vào lòng.

Cánh tay bà siết rất mạnh.

Nước mắt từng giọt lớn rơi xuống hõm cổ ta, nóng bỏng.

Bà không nói gì, nhưng toàn thân đều đang run rẩy.

Quần thần trong điện đồng loạt quỳ xuống.

Tiếng chúc mừng vang dội như sóng biển, chấn động đến mức ngói lưu ly trên đỉnh điện cũng như đang rung lên:

“Chúc mừng bệ hạ tìm lại được trưởng công chúa!”

Thái tử ca ca Hứa Thừa Yến là người đầu tiên chạy đến.

Vành mắt huynh ấy đỏ hoe, dùng sức vỗ lên vai ta, giọng khàn đến không thành tiếng:

“Cẩn Nương, ta là huynh trưởng của muội. Sau này kẻ nào dám bắt nạt muội, ta sẽ là người đầu tiên không tha cho hắn.”

Vai ta bị huynh ấy vỗ đến đau nhức, nhưng vẫn không nhịn được bật cười.

Phụ hoàng lại không cho quần thần đứng dậy.

Người cúi đầu nhìn Thẩm Thanh Dao đang mềm nhũn trên đất, giọng nói bình thản đến mức khiến người ta lạnh sống lưng:

“Còn ngươi…”

Thẩm Thanh Dao đột ngột ngẩng đầu, trong mắt đầy vẻ không cam lòng và sợ hãi.

Trên mặt nàng ta vẫn còn nước mắt, nhưng trong những giọt lệ ấy đã không còn vẻ đáng thương ban nãy, chỉ còn sự oán độc trần trụi.

“Nếu ngươi cũng được đưa về từ dân gian, lại suýt bị nhận nhầm thành công chúa…”

Phụ hoàng nói:

“Vậy thì ở lại trong cung, làm một nha hoàn bên cạnh trưởng công chúa. Kể từ hôm nay, ngươi gọi là Thanh Dao, thuộc quyền sai khiến của trưởng công chúa. Không có mệnh lệnh của trưởng công chúa, không được bước ra khỏi Trường Xuân cung nửa bước.”