Gửi đến tay thằng bé.

Tôi không biết…

Nó có nhận được không.

Có hiểu không.

Tôi chỉ muốn nói với nó—

Dì chưa từng quên con.

Cố gắng thêm chút nữa thôi.

Dì…

Sắp đến đón con về nhà rồi.

13

Tiểu Triết… đã nhận được mô hình con tàu.

Là vào một buổi hoàng hôn.

Người giúp việc bên nhà họ Vương chỉ coi đó là một kiện hàng bình thường, tiện tay ném trước cửa phòng thằng bé.

Khi mở hộp ra—

Nó sững lại.

Con tàu đó… nó nhận ra ngay.

“Endurance.”

Câu chuyện mà ba nó từng thích kể nhất.

Những ngón tay nhỏ khẽ chạm lên thân tàu tinh xảo.

Lạnh…

Nhưng lại như có hơi ấm.

Ánh mắt nó dừng lại ở phần đế.

Một dòng chữ tiếng Anh rất nhỏ.

Nó đọc được.

“The Pole Star is always there.”

Bắc cực tinh… luôn ở đó.

Cơ thể cậu bé run lên.

Đó là bí mật giữa nó và tôi.

Là mật mã… chỉ hai chúng tôi biết.

Dì Chu… không quên nó.

Dì biết nó đang ở đây.

Một luồng ấm áp—

Bất ngờ ôm lấy trái tim đã lạnh cứng từ lâu của nó.

Nó ôm chặt con tàu…

Như ôm lấy cả thế giới.

Chui vào trong chăn.

Lần đầu tiên sau rất nhiều ngày—

Nó bật khóc.

Không phải vì tuyệt vọng.

Mà là…

Vì nhìn thấy hy vọng.

Cùng lúc đó—

Tinh thần của bà Lý… cũng đã đến bờ vực sụp đổ.

Áp lực từ anh em nhà mẹ đẻ—

Ngày càng nặng.

Những lời đồn bên ngoài—

Càng lúc càng sắc như dao.

Còn sự hối hận trong lòng—

Ngày một ăn sâu.

Đêm hôm đó—

Bà mơ thấy chồng.

Ông đứng trước mặt bà.

Ánh mắt…

Là thứ bà chưa từng thấy.

Thất vọng.

Đau buồn.

Ông không nói gì.

Chỉ nhìn bà như vậy.

Rồi quay lưng… rời đi.

Trong giấc mơ, bà đuổi theo điên cuồng.

Nhưng không thể nào chạm tới.

Bà choàng tỉnh.

Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng.

Căn phòng trống rỗng.

Sự cô độc và sợ hãi… chưa từng rõ ràng đến thế.

Bà không thể tiếp tục như vậy nữa.

Không thể mất con.

Không thể mất tất cả những gì chồng để lại.

Bà phải biết sự thật.

Phải biết…

Sợi dây chuyền rốt cuộc đã đi đâu.

Phải biết…

Chu Tình bây giờ là người như thế nào.

Đầu óc bà—

Lần đầu tiên vận hành với tốc độ chưa từng có.

Anh em bà đã thu điện thoại.

Cắt hết liên lạc.

Nhưng họ quên mất một điều.

Trong căn nhà này…

Vẫn còn một người.

Người trung thành với bà nhất.

Quản gia già—Ahmed.

Ông đã chăm sóc bà hơn hai mươi năm.

Sau khi nhà họ Vương nắm quyền—

Ông bị đuổi đi.

Nhưng bà biết…

Ông chưa từng rời xa.

Ông đang chờ bà.

Đêm khuya—

Khi tất cả đã ngủ.

Bà lặng lẽ mở ngăn bí mật trong hộp trang sức.

Lấy ra một chiếc điện thoại cũ…

Loại bấm phím.

Đó là chiếc phao cuối cùng của bà.

Bà trốn vào phòng tắm.

Khóa cửa lại.

Bàn tay run rẩy…

Bấm dãy số quen thuộc.

Điện thoại vừa đổ chuông—

Đã được bắt máy.

“Thưa bà?”

Giọng nói già nua… nhưng trung thành.

Nước mắt bà lập tức trào ra.

“Ahmed… là tôi.”

“Giúp tôi một việc.”

“Giúp tôi… tìm cách liên lạc của Chu Tình ở Trung Quốc.”

“Bằng mọi giá… tôi phải tìm được cô ấy.”

“Tôi muốn đích thân hỏi—”

“Năm đó… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

14

Năng lực của Ahmed…

Vượt xa mọi tưởng tượng.

Ông đã theo ông Lý hơn nửa đời người.

Mạng lưới quan hệ trong nhà họ Lý của ông—

Không phải thứ mấy kẻ ngoại lai như anh em họ Vương có thể so sánh.

Chưa đến hai mươi bốn giờ.

Tôn Tịnh đã nhận được một cuộc gọi từ Dubai.

Một số lạ.

Đầu dây bên kia…

Là một giọng nói già nua, cung kính.

Ông tự giới thiệu—Ahmed, quản gia cũ của nhà họ Lý.

Ông nói…

Bà chủ muốn nói chuyện với Chu Tình.

Tôn Tịnh không đồng ý ngay.

Cô lập tức báo lại cho tôi.

Lúc đó, tôi đang học buổi phân tích tài chính thực chiến của Trần Mặc.

Nghe tin…

Trong lòng tôi không gợn một chút sóng.

Tất cả—

Đều nằm trong tính toán.

“Tell ông ấy…”

Tôi nói vào tai nghe Bluetooth, giọng bình tĩnh.

“Nửa tiếng nữa, tôi sẽ dùng số của mình gọi lại.”

“Xin số điện thoại bàn trong phòng riêng của bà Lý.”

Tôi phải nắm quyền chủ động.

Không để họ dẫn dắt.

Nửa tiếng sau—

Tôi đứng trước cửa kính sát đất của căn penthouse Thang Thần Nhất Phẩm.

Dưới chân…

Là cả Thượng Hải rực sáng trong đêm.

Tôi bấm gọi.

Một cuộc gọi… vượt nửa vòng trái đất.

Chuông reo rất lâu.

Cuối cùng mới có người bắt máy.

“Alô…?”

Giọng một người phụ nữ.

Cẩn trọng.

Căng thẳng.

Là bà Lý.

Giọng bà khàn đi, mệt mỏi…

Hoàn toàn khác với người phụ nữ kiêu ngạo năm nào.

Tôi không nói gì.

Đầu dây bên kia—

Là một khoảng im lặng rất dài.

Bà như đang xác nhận…

Cũng như đang tìm lời để mở đầu.

Cuối cùng—

Chính bà lên tiếng trước.

“Có phải… Chu Tình không?”

“Là tôi.”

Tôi chỉ đáp hai chữ.

Giọng lạnh.

Bình thản đến mức… như nói chuyện với người xa lạ.

Sự bình tĩnh của tôi…

Khiến bà càng lúng túng.

Trong điện thoại…

Vang lên tiếng nghẹn ngào bị kìm nén.

“Xin lỗi.”

Cuối cùng, bà nói ra ba chữ đó.

“Chu Tình… xin lỗi.”

“Chuyện năm đó… có thể… là tôi đã trách nhầm cô.”

“Tôi…”

Tôi cắt ngang.

“Bà Lý.”

“Bây giờ nói những điều đó… không còn ý nghĩa nữa.”

Giọng tôi… không một chút cảm xúc.

“Bà tìm tôi—”

“Là vì chuyện gì?”

Bà nghẹn lại.

Phải mất một lúc…

Mới nói được tiếp, gần như van xin.

“Sợi dây chuyền…”

“Sợi ngọc trai đó… không phải cô lấy, đúng không?”

“Cô nói cho tôi biết… nó ở đâu.”

“Tôi xin cô…”

“Làm ơn nói cho tôi.”

“Tôi bây giờ… thật sự không còn đường nào nữa.”

Tôi khẽ cười.

“Bà Lý…”

“Bà nghĩ… tôi sẽ biết sao?”

“Chẳng phải bà đã khẳng định—”

“Tôi là một kẻ tay chân không sạch sẽ sao?”

Mỗi chữ tôi nói…

Như một mũi kim.

Đâm thẳng vào bà.

Đầu dây bên kia—

Chỉ còn tiếng khóc nghẹn.

“Tôi sai rồi… tôi thật sự sai rồi…”

“Chu Tình, cô giúp tôi đi…”

“Vì Tiểu Triết… cô giúp tôi đi…”

Cuối cùng—

Bà nhắc đến Tiểu Triết.

Tôi chờ chính là câu này.

“Tiểu Triết… thế nào rồi?”

Tôi hỏi.

Nghe đến con trai—

Bà khóc lớn hơn.

“Nó không ổn… hoàn toàn không ổn…”

“Nó bị mấy người anh của tôi hành hạ…”

“Gầy đi rất nhiều…”