Chương 1

Mấy đời nhà họ Bùi đều chỉ có một người con trai. Thế mà đến đời Bùi Dữ Xuyên, bác sĩ lại nói khả năng có con tự nhiên của anh ta rất thấp.

Cha anh ta đích thân đến nhà tôi bàn chuyện hôn sự, đưa ra điều kiện hậu hĩnh đến mức khiến người ngoài đỏ mắt. Ai cũng đồn rằng nhà họ Bùi nhắm trúng việc phụ nữ nhà tôi dễ mang thai, muốn tôi nối dõi tông đường cho họ.

Kiếp trước, tôi đã đồng ý.

Năm thứ hai sau khi kết hôn, tôi thật sự mang thai. Bùi Tu Viễn còn công khai hứa rằng, chỉ cần đứa trẻ bình an chào đời, ông sẽ cho tôi mười phần trăm cổ phần.

Thế nhưng đêm tiệc ăn mừng hôm ấy, Bùi Dữ Xuyên say khướt, cả người nồng nặc mùi rượu rồi tung một cú đá thẳng vào bụng tôi.

“Nếu không phải cô chiếm lấy vị trí Bùi phu nhân, Tri Nhu sao có thể vì giận dỗi mà lấy Chu Tranh, rồi bị tên điên đó đánh chết?”

Tôi ngã xuống giữa vũng máu, đau đến mức ngay cả tiếng kêu cứu cũng không thể bật ra. Anh ta đứng ngoài cửa nhìn tôi một lúc, sau đó khóa trái cửa từ bên ngoài.

Khi mở mắt lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày cha anh ta đến nhà cầu hôn.

Bùi Dữ Xuyên vẫn ngồi bên cạnh với vẻ mặt khó chịu như thể cả thế giới đều khiến anh ta chướng mắt. Cha anh ta hơn bốn mươi tuổi, đường nét gương mặt sâu và sắc, bờ vai dưới bộ vest thẳng tắp. Khi lên tiếng, giọng ông trầm ổn, giống như đang bàn một chuyện đã được cân nhắc vô cùng kỹ lưỡng.

Tôi nhìn Bùi Tu Viễn, đẩy bản thỏa thuận hôn nhân của kiếp trước trở lại.

“Ông Bùi, thay vì trông chờ vào một người con trai đến chuyện lấy ai cũng không dám tự quyết, chi bằng đổi người khác.”

Cả căn phòng lập tức im phăng phắc.

Tôi xoay bản thỏa thuận sang hướng khác, đẩy đến trước mặt ông.

“Tôi lấy ông. Sau này con tôi sinh ra cũng sẽ là người thừa kế nhà họ Bùi.”

Bùi Tu Viễn không lập tức cầm bản thỏa thuận lên. Ông nhìn tôi vài giây rồi hỏi thẳng:

“Ôn Đường, cô có biết mình đang nói gì không?”

“Biết. Tôi không lấy Bùi Dữ Xuyên. Tôi chọn ông.”

Mẹ tôi là người hoàn hồn đầu tiên, vội nắm lấy tay tôi.

“Đường Đường, chuyện hôn nhân không thể đem ra giận dỗi được.”

“Con không giận dỗi.”

Bùi Dữ Xuyên đã đứng bật dậy. Có lẽ anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng một người phụ nữ trong mắt mình chỉ xứng đáng ngồi chờ được lựa chọn lại có thể công khai chê bai anh ta ngay trước mặt hai gia đình.

“Ôn Đường, chỉ để ép tôi đồng ý kết hôn mà cô đến loại lời này cũng nói ra được à?”

Anh ta đưa tay định kéo tôi. Tôi giơ tay tát thẳng vào mặt anh ta.

“Chát!”

Âm thanh vang lên rất rõ. Gương mặt anh ta lập tức lệch sang một bên.

Lòng bàn tay tôi tê rần, nhưng trong lòng lại bình tĩnh đến lạ.

Cú đá ở kiếp trước đã cướp đi hai mạng người. Hôm nay, cuối cùng tôi cũng trả lại được cái đầu tiên.

Bùi Dữ Xuyên ôm mặt, vẻ mặt trống rỗng mất một giây, sau đó tức tối định xông tới.

Bùi Tu Viễn chỉ nói đúng một câu:

“Ngồi xuống.”

Trợ lý đứng gần cửa lập tức chắn giữa chúng tôi.

“Cô ta đánh con mà bố còn bênh cô ta?”

“Là con động tay trước.” Bùi Tu Viễn nhìn anh ta. “Ngồi xuống, hoặc ra ngoài.”

Bùi Dữ Xuyên đá văng ghế rồi bỏ đi. Lúc đi ngang qua tôi, anh ta nghiến giọng chửi một tiếng:

“Đồ điên.”

Tôi không quay đầu.

Đợi cửa đóng lại, Bùi Tu Viễn mới cầm bản thỏa thuận hôn nhân lên.

“Cô từ chối Dữ Xuyên, tôi có thể hiểu. Nhưng tại sao lại chọn tôi?”

“Vì ông nói được làm được, hơn nữa ông trị nổi anh ta.”

Tôi dừng lại một chút rồi nói rõ nửa câu còn lại:

“Tôi muốn vị trí Bùi phu nhân, tài sản mà tôi đáng được hưởng và quyền tham gia vào công việc của nhà họ Bùi. Còn ông muốn có một đứa con khỏe mạnh. Chúng ta có thể thương lượng. Nhưng tôi sẽ không chấp nhận một cuộc hôn nhân mà mỗi lần mang thai lại giống như hoàn thành nhiệm vụ để lĩnh thưởng.”

Sắc mặt cha tôi xanh mét, nhỏ giọng bảo tôi im miệng.

Bùi Tu Viễn lại không hề tức giận. Ông đặt bản thỏa thuận xuống bàn. Ngón tay ông thon dài, trên khớp tay có một vết sẹo cũ rất mờ.

“Cô đủ thẳng thắn. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ để tôi cưới cô.”

“Ba giờ chiều mai, Bùi Dữ Xuyên sẽ đem căn nhà cũ mẹ anh ta để lại làm tài sản thế chấp để vay tiền cho Hứa Tri Nhu. Thủ tục thừa kế căn nhà đó vẫn chưa hoàn tất. Anh ta sẽ giả chữ ký của ông.”

Ánh mắt Bùi Tu Viễn cuối cùng cũng thay đổi.

Tôi tiếp tục:

“Gần đây anh ta còn âm thầm liên lạc với ba người bên cạnh ông, hứa rằng sau khi lên nắm quyền sẽ cho họ vị trí cao hơn. Tôi không biết danh sách cụ thể. Nhưng người của ông chắc chắn điều tra được.”

Những chuyện này, kiếp trước mãi đến sau khi Bùi Tu Viễn đổ bệnh mới bị phanh phui. Khi ấy Bùi Dữ Xuyên đã đẩy toàn bộ trách nhiệm lên đầu tôi, nói rằng tôi nóng lòng tranh gia sản cho con nên ép anh ta phải đề phòng trước.

Kiếp này, tôi chỉ cần đưa ra một đầu mối. Bùi Tu Viễn đương nhiên sẽ tự mình lần theo.

Ông không hỏi tôi biết những chuyện này bằng cách nào, chỉ gọi trợ lý vào rồi thấp giọng dặn dò vài câu. Sau đó ông nhìn tôi.

“Nếu không điều tra được thì sao?”

“Tôi sẽ công khai xin lỗi ông và nhà họ Bùi vì sự thất lễ hôm nay, từ đó về sau không bao giờ nhắc đến chuyện kết hôn nữa.”

“Nếu điều tra được?”

“Cho tôi ba mươi ngày. Ông xem thử tôi có đáng để ông cưới hay không. Tôi cũng xem thử ông có thật sự chỉ muốn tìm một người phụ nữ biết sinh con hay không.”

Lần này, khóe môi ông khẽ nhếch lên.

“Được.”