Ba giờ bảy phút chiều hôm sau, Bùi Tu Viễn nhận được điện thoại.

Bùi Dữ Xuyên mang giấy ủy quyền giả đến ngân hàng. Hứa Tri Nhu đang ngồi trong xe bên ngoài chờ anh ta.

Tám giờ tối, Bùi Tu Viễn lại đến nhà tôi. Ông đặt bản giấy ủy quyền ngân hàng giữ lại trước mặt tôi. Chữ ký giả giống đến tám chín phần, nhưng cách đặt bút sai ở hai chỗ.

“Cậu ta đổi ngân hàng vào phút cuối. Ngay cả tôi cũng chỉ vừa mới nhận được tin. Cô biết bằng cách nào?”

Tôi không thể nói với ông rằng ở kiếp trước, sau khi tôi chết, chính tờ giấy ủy quyền này đã trở thành bằng chứng Bùi Dữ Xuyên dùng để buộc tội tôi. Anh ta nói với tất cả mọi người rằng chính tôi ép anh ta lấy căn nhà cũ đi thế chấp để trả nợ cho nhà mẹ đẻ. Hứa Tri Nhu cũng đứng ra làm chứng cho anh ta.

“Tôi từng nghe Hứa Tri Nhu nói với người khác về căn nhà đó nên điều tra theo mấy ngày. Nguồn tin từ đâu không quan trọng. Giấy tờ là thật.”

Bùi Tu Viễn không chấp nhận lời giải thích mơ hồ ấy, nhưng cũng không ép hỏi thêm. Ông mở một tập tài liệu khác. Bên trong là toàn bộ ghi chép cho thấy con trai ông đã âm thầm liên lạc với nhân sự trong công ty.

“Cô muốn tôi xử lý nó thế nào?”

“Anh ta là con trai ông. Ông tự quyết. Tôi chỉ yêu cầu anh ta không được trở thành chồng tôi, cũng không được chạm vào bất kỳ thứ gì thuộc về tôi.”

“Cô không muốn nhìn nó mất tất cả sao?”

“Muốn.” Tôi nhìn thẳng vào mắt ông. “Nhưng tôi muốn là chuyện của tôi. Ông không thể chỉ vì một câu của tôi mà kết tội con trai ruột mình. Nếu hôm nay ông có thể đối xử với anh ta như vậy, sau này ông cũng có thể đối xử với tôi như thế.”

Bùi Tu Viễn tựa vào ghế sofa. Lần đầu tiên, ông thật sự nghiêm túc đánh giá tôi.

Ánh mắt ấy không còn giống một bậc trưởng bối đang xem xét cô gái sắp gả vào nhà. Ông đang cân nhắc xem tôi có đủ tư cách đứng bên cạnh ông hay không.

Chương 2

Trước khi rời đi, ông để lại số điện thoại riêng cho tôi.

“Trong ba mươi ngày này, ngoài đến văn phòng, cô cũng có thể gọi trực tiếp cho tôi.”

Tôi nhận tấm danh thiếp.

“Bất cứ lúc nào?”

Ông đã đi đến cửa, nghe vậy liền quay đầu nhìn tôi.

“Cứ thử một lần trước đi. Đừng cố tình chọn ba giờ sáng.”

Căn nhà cũ cuối cùng không bị đem thế chấp.

Người của Bùi Tu Viễn đã báo trước cho ngân hàng, đồng thời điều tra được toàn bộ ghi chép Bùi Dữ Xuyên âm thầm liên lạc với nhân sự trong công ty.

Tối hôm đó, hai cha con nói chuyện rất lâu trong thư phòng.

Tôi không có mặt. Chỉ sau này, qua tài liệu trợ lý đưa cho, tôi mới biết Bùi Dữ Xuyên thừa nhận mình vay tiền cho Hứa Tri Nhu nhưng nhất quyết không cho rằng đó là lừa đảo.

“Chồng cô ấy nợ nần. Nếu không kiếm được tiền sẽ đánh chết cô ấy. Con chỉ đang cứu người.”

Bùi Tu Viễn hỏi:

“Cứu người thì tại sao phải giả chữ ký của tôi?”

“Chỉ là một căn nhà bỏ không thôi mà. Chẳng lẽ bố định đứng nhìn cô ấy chết?”

Anh ta thậm chí không cảm thấy mình làm sai.

Còn chuyện lôi kéo người trong công ty, anh ta cho rằng sớm muộn gì mình cũng tiếp quản tập đoàn, lựa chọn trước những người có thể sử dụng là chuyện hết sức bình thường.

Bùi Tu Viễn đình chỉ mọi chức vụ trong tay anh ta, đồng thời bắt anh ta hoàn trả số tiền đã tự ý lấy đi.

Ngay hôm đó, Bùi Dữ Xuyên dọn khỏi nhà cũ. Trước khi đi còn đập vỡ một chiếc bình hoa ở tiền sảnh.

Thỏa thuận ba mươi ngày giữa tôi và Bùi Tu Viễn cũng chính thức bắt đầu từ hôm ấy.

Ông không dẫn tôi đi ăn, đi mua sắm hay làm những chuyện giả vờ yêu đương. Ông đưa tôi xem hợp đồng tiền hôn nhân. Sau đó cho tôi một văn phòng riêng và để tôi tham gia cuộc họp nội bộ mỗi tuần một lần.

“Cô nói mình muốn tham gia vào chuyện của nhà họ Bùi. Vậy ít nhất cũng phải để tôi xem cô làm được gì.”

Bản thỏa thuận rất dày. Đọc xong, tôi đẩy một trang trở lại.

“Ở đây viết sau khi sinh con, tôi sẽ được mười phần trăm cổ phần. Xóa đi.”

“Đây là điều kiện ban đầu dành cho con dâu.”

“Nhưng bây giờ người tôi lấy là ông. Có con là lựa chọn chung của cả hai chúng ta, không phải phiếu giao hàng để tôi mang đi đổi lấy cổ phần.”

Trong phòng họp còn có luật sư và hai trợ lý. Không ai lên tiếng.

Bùi Tu Viễn cầm bút, trực tiếp gạch bỏ điều khoản ấy.

“Ba phần trăm sẽ được chuyển sang tên cô trước khi đăng ký kết hôn. Phần còn lại, cô tự dùng thành tích công việc để lấy.”

“Nếu tôi không lấy được thì sao?”

“Thì không có.”

Ông nói vô cùng bình thản. Tôi lại bật cười.

“Được. Như vậy mới công bằng.”

Ông ngẩng đầu nhìn tôi.

Hôm ấy ông không thắt cà vạt, cổ áo sơ mi mở một cúc, bớt đi vẻ xa cách lúc bàn chuyện hôn nhân. Thật ra ông vốn rất đẹp trai. Sống mũi cao, xương mày rõ nét. Chỉ là quanh năm chẳng mấy khi để lộ cảm xúc nên người ta thường chú ý đến thân phận của ông trước cả ngoại hình.

Tôi nhìn hơi lâu. Ông đóng bản thỏa thuận lại.

“Còn ý kiến gì?”

“Tạm thời không.”

“Vậy vừa rồi cô nhìn gì?”
Luật sư cúi đầu sắp xếp tài liệu, động tác đột nhiên nhanh hẳn.

Tôi cũng chẳng né tránh.

“Xem thử chồng tương lai của tôi trông thế nào.”

Tay Bùi Tu Viễn khựng lại trên tập tài liệu. Hai giây sau ông mới hỏi:

“Nhìn rõ chưa?”

“Vẫn cần nhìn thêm.”

Sau cuộc họp, ông tự mình đưa tôi xuống tầng. Trong thang máy chỉ có hai người. Qua cánh cửa kim loại, tôi nhìn thấy ánh mắt ông dừng trên gương mặt mình.

“Ôn Đường, trước giờ cô đều to gan như vậy sao?”

Tôi nhớ đến bản thân ở kiếp trước. Khi ấy không phải tôi không có tính khí. Chỉ là mỗi lần muốn bỏ đi, cha mẹ lại khuyên tôi cố nhịn thêm một chút. Bùi Dữ Xuyên sau mỗi lần gây chuyện cũng mua hoa về xin lỗi. Tôi cứ nhịn mãi. Nhịn đến cuối cùng, ngay cả cánh cửa cũng không mở ra được.

“Trước đây tôi đặt sự can đảm sai chỗ thôi.”

Thang máy đến nơi. Bùi Tu Viễn đưa tay chặn cửa, để tôi ra trước.