“Ngày nào anh cũng nói với người ngoài rằng tôi là kẻ thứ ba cướp vị trí của người khác, nói tôi không xứng với anh, nói tôi chiếm chỗ của người trong lòng anh.”

“Bây giờ tôi đã mời người trong lòng anh trở về, trả lại vị trí cho cô ấy. Anh không cần phải miễn cưỡng sống cùng một người mình ghét nữa, vậy mà anh còn hỏi tôi dựa vào đâu?”

Tôi dừng lại, nghiêng đầu nhìn anh.

“Chẳng phải anh nên cảm ơn tôi sao?”

“Cảm ơn cô? Cố Vân Thư, cô cảm thấy tôi nên cảm ơn cô?”

“Nếu không thì sao?”

Tôi bẻ ngón tay, đếm từng chuyện cho anh nghe.

“Ban đầu, anh và Cố Kiều ở bên nhau, tôi không có ý kiến.”

“Sau đó gia đình anh và gia đình tôi muốn liên hôn, nói phải đổi người, chính anh là người gật đầu đồng ý, không phải tôi ép anh.”

“Sau khi kết hôn, anh hận tôi năm năm, oán trách tôi năm năm, ngày nào cũng so sánh tôi với cô ấy, chê tôi không phải cô ấy.”

“Bây giờ tôi tìm cô ấy trở về, anh ở bên cô ấy, chúng ta ly hôn. Chẳng phải đây chính là kết cục anh luôn mong muốn sao?”

7

Thẩm Vực sững người.

Anh đứng nguyên tại chỗ, môi mấp máy nhưng chẳng nói được câu nào.

Đúng vậy, chẳng phải đây chính là kết cục anh luôn mong muốn sao?

Hận cô năm năm, oán trách cô năm năm, treo cái tên “Cố Kiều” bên miệng suốt năm năm, chẳng phải chỉ để cô hiểu rằng cô vĩnh viễn không thể sánh bằng người anh lựa chọn ban đầu sao?

Bây giờ cô đã tự tay đưa người ấy trở về.

Anh phải vui mừng, phải thở phào nhẹ nhõm mới đúng.

Lẽ ra anh phải lập tức kéo cô đến Cục Dân chính làm thủ tục ly hôn, sau đó xoay người nắm lấy tay Cố Kiều, viên mãn bù đắp tiếc nuối của năm năm qua.

Nhưng tại sao anh lại tức giận đến vậy?

Tại sao từ khoảnh khắc bước vào sảnh tiệc, nhịp tim anh đã rối loạn đến mức khó tin?

Tại sao khi nghe cô nói hai chữ “ly hôn”, ngực anh lại giống như bị người ta đấm mạnh một cú?

Thẩm Vực há miệng muốn nói gì đó, nhưng cổ họng giống như bị thứ gì chặn lại.

Tôi nhìn vẻ mặt mờ mịt của anh, ngược lại còn bật cười.

“Thẩm Vực, vẻ mặt hiện tại của anh là có ý gì? Không nỡ rời xa tôi à?”

Tôi cố tình nói bằng giọng bỡn cợt.

“Anh đừng nghĩ nhiều. Chỉ là tôi chán rồi, không muốn cãi nhau với anh nữa, muốn đổi một cách sống khác. Chẳng phải anh luôn chê tôi chiếm hố xí mà không chịu đi sao? Bây giờ tôi nhường hố lại cho anh, anh mau vào đi.”

“Cố Vân Thư, cô nói chuyện có thể đừng khó nghe như vậy được không?”

“Tôi nói gì?”

Tôi nghiêng đầu.

“Tôi nói hố xí à? Vậy đổi cách nói khác. Tôi nói vị trí, được chưa?”

Gân xanh trên trán Thẩm Vực giật liên hồi.

8

Sau lưng vang lên tiếng giày cao gót, từ xa tiến lại gần.

Cố Kiều đuổi theo.

Vành mắt cô ấy đỏ hoe, chóp mũi cũng đỏ, đứng cách đó vài bước nhìn Thẩm Vực rồi lại nhìn tôi, giống như một con thỏ nhỏ bị dọa sợ.

“Chị, anh Thẩm Vực, hai người đừng cãi nhau nữa. Đều là lỗi của em, em không nên trở về…”

Giọng nói vừa mềm vừa nhỏ, còn mang theo tiếng nức nở, khiến người nghe đau lòng.

Tôi nhìn dáng vẻ yếu đuối đáng thương của Cố Dao, cảm thấy hơi bực bội.

Tôi vẫn luôn biết cô em gái này chẳng phải người tốt đẹp gì.

Nếu không, cô ta đã không cố tình không giữ khoảng cách dù biết rõ Thẩm Vực và tôi có hôn ước.

Trước đây, mỗi lần nhìn thấy Thẩm Vực bị chiêu này mê hoặc, tôi đều nổi giận, không hiểu tại sao anh lại có thể bị kiểu dịu dàng yếu đuối ấy làm cho thần hồn điên đảo.

Bây giờ thì…

Tốt quá.

Cuối cùng anh cũng không cần vì không có được kiểu người này mà trút giận lên tôi nữa.

“Được rồi, không cãi nữa.”

Tôi mỉm cười đứng thẳng người, chỉnh lại vạt váy rồi vẫy tay với Cố Kiều.

“A Kiều, em lại đây.”

Cố Kiều dè dặt nhìn Thẩm Vực, chậm rãi bước tới.

Tôi nắm lấy tay cô ấy, đặt lên cánh tay Thẩm Vực.

“Tôi giao người cho anh rồi, hai người cứ từ từ nói chuyện.”