Hoắc Cảnh Xuyên nhìn lòng bàn tay ửng đỏ của mình, cũng hơi hối hận: “Anh…”

“Lẽ nào em nói sai! Kiều Vãn Ngọc chẳng phải đã chết rồi sao? Hay là anh cứ nhất định bắt cô ta lên chuyến máy bay đó!”

Cố Thanh Nguyệt cười lạnh, giọng the thé, “Sao hả, người chết rồi anh mới biết xót xa à?”

“Câm miệng!”

Hoắc Cảnh Xuyên quát lớn.

Cố Thanh Nguyệt cắn môi, trong mắt lấp lánh ngấn lệ: “Hoắc Cảnh Xuyên, đừng nói với em bây giờ anh mới phát hiện ra anh yêu cô ta nhé.”

“Chính miệng anh từng nói, cô ta đối với anh chỉ là trách nhiệm, em mới là người duy nhất anh yêu trong đời này.”

“Bây giờ cô ta chết rồi, em đang đợi anh tái hôn với em, gia đình ba người chúng ta sống hạnh phúc, vậy mà anh lại bày ra cái bộ dạng này cho em xem!”

**Chương 10**

Trong mắt Cố Thanh Nguyệt ngập tràn sự đau thương.

Hoắc Cảnh Xuyên hít một hơi thật sâu, chán nản cúi đầu.

Anh không nên trách Cố Thanh Nguyệt.

Cố Thanh Nguyệt cũng đâu làm gì sai.

Hoắc Thần đỏ hoe mắt, cầu cứu nhìn anh: “Ba ơi, mẹ đang nói dối đúng không? Cô Kiều không chết đúng không?”

Hoắc Cảnh Xuyên sống mũi cay xè, ngồi xổm xuống, đặt hai tay lên vai Hoắc Thần.

“Thần Thần, cô Kiều gặp tai nạn, đã đi đến một thế giới khác rồi.”

“Không đúng… con nên gọi cô ấy là mẹ. Cô ấy là vợ của ba, là mẹ của con.”

Hoắc Thần ngây ngẩn nhìn anh.

Cố Thanh Nguyệt trợn to mắt: “Không được! Hoắc Thần! Không được gọi cô ta là mẹ!”

“Hoắc Cảnh Xuyên, anh có ý gì? Anh không định tái hôn với em nữa sao?”

Giọng ả quá the thé, Hoắc Thần chỉ thấy đầu óc choáng váng.

Nó luống cuống lắc đầu, đột nhiên giằng ra khỏi Hoắc Cảnh Xuyên, cắm đầu chạy về phòng.

Hoắc Cảnh Xuyên nhìn hai bàn tay trống trơn của mình, nói với Cố Thanh Nguyệt: “Thanh Nguyệt, chúng ta kết thúc rồi.”

“Là em đã chọn rời bỏ anh, rời bỏ Thần Thần.”

“Vãn Ngọc mới là vợ anh, anh sẽ không lấy em đâu.”

Cố Thanh Nguyệt tức muốn điên lên!

Ả thở hổn hển, mắt đỏ sọc: “Sao anh có thể đối xử với em như vậy?”

“Anh đừng quên, anh và Kiều Vãn Ngọc đã ly hôn rồi! Bây giờ cô ta không còn là vợ anh nữa!”

Hoắc Cảnh Xuyên sững sờ.

Phải rồi.

Về mặt pháp luật, anh và Kiều Vãn Ngọc không còn bất kỳ mối quan hệ nào nữa.

Là Hoắc Thần mở miệng yêu cầu, là chính anh tiếp tay.

Thậm chí sổ ly hôn cũng là anh dùng quan hệ lấy trước thời hạn.

Nhưng đó chỉ là kế hoãn binh thôi mà!

Anh đã sớm coi Kiều Vãn Ngọc là người vợ thực sự của mình rồi!

Hoắc Cảnh Xuyên nuốt ngược vị chua chát trong mắt, đẩy Cố Thanh Nguyệt ra, loạng choạng chạy ra cửa.

Anh lao đến biệt thự nhà họ Kiều, liên tục đập cửa.

Cửa mở ra, lộ ra gương mặt lạnh nhạt của Kiều phu nhân.

Thấy Hoắc Cảnh Xuyên, sắc mặt bà trầm xuống, ánh mắt ánh lên sự chán ghét.

“Mẹ…”

“Đừng gọi tôi như thế.” Kiều phu nhân lạnh lùng nói, “Tôi và cậu chẳng có quan hệ gì đâu.”

Hoắc Cảnh Xuyên hạ giọng: “Mẹ là mẹ của Vãn Ngọc, sao chúng ta lại không có quan hệ được?”

“Nếu tôi nhớ không nhầm thì cậu và Vãn Ngọc ly hôn rồi mà?” Kiều phu nhân cười nhạt, “Ngưỡng cửa nhà họ Hoắc quá cao, nhà họ Kiều chúng tôi không với tới. Phiền Hoắc tổng về cho.”

Hoắc Cảnh Xuyên mất khống chế nắm lấy cổ tay bà: “Không, chúng con chưa ly hôn! Đó chỉ là kế hoãn binh…”

“Chuyện ly hôn mà cũng đem ra làm trò đùa dỗ dành cô tình nhân bé nhỏ của cậu vui vẻ được sao?”

Kiều phu nhân hất mạnh tay anh ra.

Cuối cùng bà không nhịn được, bật cười giễu cợt.

“Hoắc tổng, con gái chúng tôi gả cho cậu, không phải bán cho cậu. Con bé cũng là đứa con gái được nhà này nâng niu từ bé đến lớn, vậy mà lại phải chịu bao nhiêu uất ức ở nhà các người!”

“Nếu đã không thích con bé, thì đi tìm người mà cậu thích đi. Vãn Ngọc sẽ không làm phiền cậu nữa đâu.”