Kiều Vãn Ngọc rũ mắt, giọng nói không vương chút cảm xúc: “Sau đó anh và Cố Thanh Nguyệt yêu nhau, thì không bao giờ dẫn tôi đến đây nữa.”

Động tác của Hoắc Cảnh Xuyên khựng lại, trong mắt hiện lên tia áy náy: “Anh xin lỗi…”

“Anh từ nhỏ đã lớn lên theo sự sắp đặt của nhà họ Hoắc, làm việc như một cái máy, tự dưng gặp một người như Cố Thanh Nguyệt nên bị cô ta thu hút.”

“Thực ra anh cũng không thích cô ta đến thế, nhất là sau khi cưới em… Anh chỉ là không quên được cái cảm giác lúc đó.”

“Anh đã sớm biết Cố Thanh Nguyệt chẳng phải thứ tốt đẹp gì, vậy mà vẫn mặc kệ cô ta ức hiếp em…”

“Sau này, anh sẽ bồi thường thật tốt cho em, được không?”

“Bồi thường?” Kiều Vãn Ngọc lắc đầu, “Tôi không tin anh nữa.”

“Đừng chấp niệm nữa, đừng động đến nhà họ Kiều, tôi vẫn có thể coi anh là anh trai.”

Một sự tĩnh lặng đến chết chóc lan tỏa.

Hoắc Cảnh Xuyên đột nhiên bật cười, giọng điệu đùa cợt: “Anh trai?”

“Kiều Vãn Ngọc, thằng chó nào thèm làm anh trai em.”

Kiều Vãn Ngọc kinh ngạc.

Hoắc Cảnh Xuyên luôn là một người lạnh nhạt và tuân thủ chuẩn mực, đây là lần đầu tiên cô nghe anh chửi thề.

Hoắc Cảnh Xuyên hơi chồm người tới, nhìn thẳng vào mắt Kiều Vãn Ngọc: “Anh muốn em trở về bên cạnh anh, nếu không nhà họ Kiều sẽ không yên ổn đâu, nghe rõ chưa?”

“Vãn Ngọc, sự kiên nhẫn của anh cũng có giới hạn.”

Kiều Vãn Ngọc siết chặt nắm đấm, sự phẫn nộ dâng lên từ tận đáy lòng, rồi lại biến thành một cảm giác bất lực nhàn nhạt.

Hai người cứ thế giằng co.

Hoắc Cảnh Xuyên không hề vội vã, tự rót cho mình một ly trà: “Vãn Ngọc, đừng quá bướng bỉnh. Em không đấu lại anh đâu.”

“Khẩu khí của Hoắc tổng lớn thật đấy.”

Một giọng nói trầm thấp chen ngang. Kiều Vãn Ngọc ngẩn người, ngẩng phắt lên.

Người đàn ông mặc áo măng tô dài, dắt theo một cậu nhóc tỳ, đôi mắt xanh lục lấp lánh như viên đá quý rực rỡ nhất, trân quý nhất.

“Levi? Tiểu Tả? Sao hai người lại tới đây?”

Levi thản nhiên đi tới ngồi xuống, nở nụ cười với Kiều Vãn Ngọc: “Có cô nào đó bảo sẽ về nhanh thôi, tôi đợi mãi đợi mãi chẳng thấy đâu, đành phải tự mình đến xem.”

Anh có đường nét ngũ quan rất Tây, khí chất lạnh lùng, nhưng khi cười lên đôi mắt lại cong cong, làm dịu đi vẻ sắc bén xung quanh.

Thế nhưng, với sự hiểu biết của Kiều Vãn Ngọc về anh, ẩn dưới nụ cười tuyệt mỹ này chắc chắn là một trận cuồng phong bão táp.

Cô khẽ rùng mình, vội vàng chuyển mắt sang Tiểu Tả: “Sao Tiểu Tả cũng theo tới đây? Con còn phải đi học mà?”

Tiểu Tả thì bộc trực hơn nhiều, bĩu môi nói: “Tiểu Tả không tới thì mẹ bị cướp mất rồi!”

**Chương 25**

Hai chữ “mẹ” vừa thốt ra, sắc mặt Hoắc Cảnh Xuyên lập tức biến đổi.

Kiều Vãn Ngọc cười gượng hai tiếng, vội vàng đứng dậy, nhét tay mình vào tay Levi.

Sự nguy hiểm trong mắt Levi cuối cùng cũng giảm đi vài phần, từ sâu trong cổ họng phát ra một tiếng hừ lạnh, nhưng vẫn nắm chặt lấy tay cô.

Hai bàn tay đan vào nhau, truyền hơi ấm cho nhau.

“Anh là bạn trai em, gặp chuyện sao không nói với anh?”

Anh trách mắng Kiều Vãn Ngọc, “Không phải chỉ là Hoắc thị rút vốn, không xoay vòng được dòng tiền thôi sao? Em quên anh làm nghề gì rồi à?”

“Thứ anh không thiếu nhất chính là tiền.”

Kiều Vãn Ngọc tặc lưỡi.

Đúng là nhất thời cô quên bẵng mất, nhưng cô không hề nghi ngờ câu nói này, Hoắc Cảnh Xuyên cũng vậy.

Cả con người Levi chính là một khối tư bản biết đi.

Kiều Vãn Ngọc thở phào nhẹ nhõm, không muốn để ý tới Hoắc Cảnh Xuyên nữa, vui vẻ định cùng bạn trai đi về nhà.

Đi được nửa đường, phía sau bỗng vang lên giọng của Hoắc Cảnh Xuyên.

Biết rằng thứ cuối cùng có thể uy hiếp Kiều Vãn Ngọc cũng không còn, giọng Hoắc Cảnh Xuyên run rẩy, mang theo sự tuyệt vọng.

“Kiều Vãn Ngọc, chúng ta hết hy vọng rồi, phải không?”