Sắc mặt Cố Thanh Nguyệt khẽ biến, đôi mắt phượng sắc sảo xẹt qua tia âm trầm.

“Vãn Ngọc, em…” Hoắc Cảnh Xuyên nhíu mày, vừa định quát mắng thì sực nhớ cô mới mất con, bèn dịu giọng xuống, “Thôi bỏ đi, em nghỉ ngơi cho tốt. Tạm thời đừng ra khỏi cửa nữa.”

Anh luôn là vậy.

Nếu không phải do người làm ba cứ không phân biệt trắng đen, sao Hoắc Thần lại có thể phách lối đến mức này?

Kiều Vãn Ngọc cảm thấy đôi chút bất lực và chán nản, không nói một lời quay lưng đi thẳng.

Chân mày Hoắc Cảnh Xuyên càng nhíu chặt hơn.

Bình thường vào lúc này, Kiều Vãn Ngọc lẽ ra phải rơm rớm nước mắt chỉ trích anh thiên vị mới đúng.

Có lẽ do cơ thể còn yếu nên cô không muốn nổi giận.

Hoắc Cảnh Xuyên cụp mắt, xoa đầu con trai: “Hoắc Thần, ba nói lại lần nữa, Vãn Ngọc là vợ của ba, là mẹ của con. Con phải tôn trọng cô ấy.”

Hoắc Thần không dám cãi lại, nhưng hai bàn tay lại siết chặt thành nắm đấm.

Nửa đêm, Kiều Vãn Ngọc nghe thấy tiếng động sột soạt.

Cô vốn ngủ không sâu nên tỉnh giấc ngay lập tức.

Vừa mở mắt, khuôn mặt non nớt của Hoắc Thần đã hiện ra trước mặt. Bóng tối mịt mù làm bóng dáng nó hơi nhòe đi.

“Hoắc Thần, cậu làm gì—”

Nó cười một nụ cười độc ác, vừa hắt thứ chất lỏng trong cốc lên người cô, vừa lầm bầm: “Tại cô mà tôi bị ba mắng. Chờ khi cô biến thành ma chê quỷ hờn, ba sẽ không thích cô nữa, tôi sẽ lại được ở cùng mẹ…”

Kiều Vãn Ngọc linh cảm không ổn, theo bản năng dùng cánh tay che lấy mặt.

Cảm giác bỏng rát ập đến ngay tức thì.

—Là axit!

Đau quá! Đau quá đau quá!

Đầu óc Kiều Vãn Ngọc nhanh chóng trống rỗng, cô phát ra tiếng thét thảm thiết.

Đèn trong biệt thự lập tức sáng bừng. Hoắc Cảnh Xuyên vội vã lao đến, nhìn thấy những vết thương trên người cô, đồng tử anh co rút lại.

“Hoắc Thần, con làm cái gì vậy!”

Hoắc Thần cũng không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng đến thế. Nó lùi lại vài bước, vẻ mặt mờ mịt: “Con không có… mẹ nói nước này sẽ làm cô ta xấu đi… mẹ không nói là sẽ đau thế này…”

Hoắc Cảnh Xuyên không rảnh để ý đến nó, ôm bế Kiều Vãn Ngọc chạy thẳng đến bệnh viện.

Bác sĩ phải chật vật một lúc lâu mới giúp Kiều Vãn Ngọc cầm được cơn đau.

Trên người cô đầy rẫy vết bỏng, da thịt lở loét, quấn hết lớp băng gạc này đến lớp băng gạc khác.

Hoắc Cảnh Xuyên ngồi bên cạnh cô, bặm chặt môi.

Kiều Vãn Ngọc là một cô gái rất thích làm đẹp, thời đại học mọc có hột mụn thôi cũng than vãn ỉ ôi với anh cả ngày.

Lúc kết hôn làm Hoắc phu nhân cũng không đổi, luôn thích nằm bò ra ngực anh để hỏi: “Anh xem tóc hôm nay em làm có đẹp không? Lớp trang điểm này xinh không?”

Bây giờ lại bị thương thành ra nông nỗi này…

Kiều Vãn Ngọc cựa mình, từ từ mở mắt ra.

Bắt gặp ánh mắt mừng rỡ của Hoắc Cảnh Xuyên, câu đầu tiên cô nói là: “Cố Thanh Nguyệt xúi giục Hoắc Thần cố ý gây thương tích, em muốn kiện cô ta.”

**Chương 4**

“Không được.”

Hoắc Cảnh Xuyên không suy nghĩ, lập tức từ chối thẳng thừng.

Kiều Vãn Ngọc lẳng lặng nhìn anh.

Hoắc Cảnh Xuyên né tránh ánh mắt của cô, giọng điệu trở nên cứng nhắc hơn: “Thanh Nguyệt rất kiêu ngạo, cô ấy sẽ không làm chuyện này đâu. Chắc chắn là trẻ con nói bậy.”

“Anh về sẽ dạy dỗ lại Hoắc Thần.”

“Em đừng làm loạn nữa, chuyện mà ầm ĩ lên cũng không tốt cho nhà họ Kiều đâu.”

Câu nói này thế mà lại mang theo chút ý vị uy hiếp.

Kiều Vãn Ngọc siết chặt nắm đấm, rồi lại thả lỏng, bật ra một tiếng cười giễu cợt từ sâu trong cổ họng, nhắm mắt lại không thèm nói thêm.

Hoắc Cảnh Xuyên vẫn đang chờ cô phản bác.

Hoắc phu nhân của anh vốn không phải người rộng lượng. Trước đây khi nghe những lời như thế, cô luôn dữ dằn mắng lại: “Anh tin tưởng Cố Thanh Nguyệt đến thế à, có phải anh vẫn còn yêu cô ta không?”

“Yêu cô ta thì về sống với cô ta đi! Ly hôn làm cái gì!”