“Ngươi không có gì có lỗi với bổn cung.” Ta ra hiệu cho Thanh Hòa mang ghế đến cho nàng. “Ngồi đi.”
Nàng không dám ngồi, Thanh Hòa đành cứng rắn ấn nàng ngồi xuống.
Đứa trẻ trong lòng nàng rụt rè nhìn bốn phía, đôi mắt đen láy như nai con hoảng sợ.
Ta đi thẳng vào vấn đề:
“Vân Nương, Thẩm Hành bị giáng đến huyện Thanh Hà, ngươi biết không?”
Nàng gật đầu, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
“Hắn hận ngươi đánh trống Đăng Văn, cho rằng ngươi hủy hoại tiền đồ của hắn.”
Môi nàng run rẩy kịch liệt, nước mắt từng giọt lớn lăn xuống, nhưng vẫn cắn chặt môi, không bật ra tiếng.
“Vân Nương, bổn cung hỏi ngươi một câu. Ngươi còn muốn sống cùng hắn nữa không?”
Nàng im lặng rất lâu, rồi cúi đầu nhìn đứa trẻ trong lòng.
“Dân phụ… không muốn nữa.”
Vừa nói ra câu ấy, nàng cuối cùng òa khóc, như muốn khóc hết tất cả oan ức, vất vả, bất cam trong ba năm qua.
Đứa trẻ bị tiếng khóc của nàng dọa sợ, cũng khóc òa lên. Hai mẹ con ôm nhau khóc đến xé lòng.
Ta không khuyên nàng, cũng không an ủi.
Có những giọt nước mắt, khóc ra vẫn tốt hơn là nghẹn lại trong lòng.
Đợi nàng khóc đủ, ta sai Thanh Hòa mang nước nóng và thức ăn đến, để hai mẹ con nàng ăn no trước.
Nhìn dáng vẻ nàng ăn như hổ đói, trong lòng ta đã có dự định.
“Vân Nương, bổn cung cho ngươi hai con đường.” Ta ngồi đối diện nàng, giọng bình tĩnh. “Thứ nhất, bổn cung cho ngươi một khoản bạc, ngươi tự mang con tìm nơi an ổn. Từ nay về sau, bổn cung sẽ không quản nữa.”
Nàng ngẩng đầu nhìn ta.
“Thứ hai, bổn cung có một thôn trang ở ngoại thành, đang thiếu quản sự. Nếu ngươi nguyện ý, hãy mang con đến đó ở.”
“Ăn mặc chi dùng bổn cung lo, mỗi tháng lại trả ngươi hai lượng bạc tiền công. Sau này con trai ngươi lớn lên, bổn cung sẽ mời tiên sinh dạy nó đọc sách biết chữ. Tương lai nó muốn thi công danh cũng được, muốn buôn bán cũng được, đều tùy bản lĩnh của nó.”
Nước mắt Trần Vân Nương lại trào ra, lần này không phải vì đau lòng, mà là cảm kích.
Nàng ôm con định quỳ xuống, ta lập tức đỡ nàng lại.
“Đừng quỳ nữa, sau này cũng đừng quỳ. Bổn cung không thương hại ngươi, bổn cung chỉ cảm thấy ngươi xứng đáng. Một nữ nhân có thể vượt ngàn dặm tìm chồng, dám đánh trống Đăng Văn, không nên chết mòn trong miếu hoang.”
Trần Vân Nương ôm con, lệ rơi như mưa, môi run rẩy hồi lâu, chỉ nói được hai chữ:
“Công chúa…”
Ta đỡ nàng dậy, vỗ nhẹ lên tay nàng.
“Đi đi, Thanh Hòa sẽ sắp xếp.”
10
Sau khi Trần Vân Nương đến thôn trang, cuộc sống dần yên ổn.
Thỉnh thoảng ta sai người đến thôn trang xem, người về đều nói nàng chăm chỉ, quản lý thôn trang đâu ra đấy.
Đứa trẻ cũng được nuôi trắng trẻo mập mạp, gặp ai cũng cười, hoàn toàn không còn dáng vẻ gầy trơ xương mấy tháng trước.
Nghe những tin ấy, tâm tình ta không tệ.
Cố Diễn Chi cũng rất vui.
Từ sau đại hôn, vị tiểu tướng quân này ngày nào tan triều cũng chạy về phủ.
Mỗi lần về luôn mang theo vài món mới lạ, khi thì điểm tâm mới ra ở thành bắc, khi thì đồ chơi nhỏ mua ở sạp ven đường. Không đáng mấy đồng, nhưng món nào cũng có tâm.
“Công chúa, nàng nếm thử cái này.” Hôm nay hắn nâng một gói bánh bọc bằng giấy dầu. “Bánh hoa quế nhà Vương bà bà ở thành nam, ta xếp hàng một canh giờ mới mua được.”
Ta nhận lấy bánh, nếm một miếng, quả thật là đồ ngon, ngọt mà không ngấy, vào miệng liền tan.
“Ngươi đường đường là Chiêu Võ tướng quân, lại đi xếp hàng một canh giờ mua bánh, không sợ người ta chê cười sao?” Ta cố ý trêu hắn.
Cố Diễn Chi ngồi đối diện ta, nói rất hùng hồn:
“Mua đồ ăn cho nương tử nhà mình, ai dám chê cười?”
Ta bị một câu “nương tử nhà mình” của hắn làm nghẹn, vành tai hơi nóng lên.
Tiểu tướng quân này, trước hôn sự nhìn còn khá đứng đắn, sau hôn sự càng ngày càng không biết xấu hổ.
Ngày tháng cứ trôi qua bình lặng như thế.
Cho đến sau khi vào hạ, triều đình bắt đầu không yên.
Thân thể phụ hoàng ngày càng kém. Từ đầu hạ, người đã ho hơn nửa tháng. Thái y nói là lao lực quá độ, cần tĩnh dưỡng.
Nhưng phụ hoàng làm sao tĩnh dưỡng được?
Ngôi vị trữ quân vẫn còn bỏ trống, mấy vị hoàng tử minh tranh ám đấu, triều đình mỗi ngày đều như một vở kịch lớn.
Nhị hoàng huynh ỷ vào việc Thục phi được sủng ái và thế lực ngoại thích, đã vun trồng không ít phe cánh trong triều.
Đầu tháng bảy, Thanh Hòa đến bẩm:
“Điện hạ, Thẩm Hành ở huyện Thanh Hà làm khá tốt, tháng trước vừa được thăng chức.”
Ta nhướng mày:
“Hắn cũng biết luồn lách đấy.”
“Còn một chuyện nữa.” Thanh Hòa hạ thấp giọng. “Thẩm Hành đi lại rất gần với người của Nhị hoàng tử. Nghe nói hắn thường xuyên viết thư cho Nhị hoàng tử, nội dung cụ thể không rõ, nhưng thư qua lại không ít.”
Ta nheo mắt.
Thẩm Hành bị giáng đến huyện Thanh Hà, theo lý mà nói không liên quan gì đến Nhị hoàng huynh ở kinh thành.
Nhưng hắn lại có thể bắt được đường dây này, chứng tỏ Nhị hoàng huynh đang cố ý lôi kéo quan viên địa phương.
Một huyện thừa bị giáng khỏi kinh thành mà Nhị hoàng huynh còn muốn lôi kéo, rốt cuộc hắn đang tính toán điều gì?
Ta đang suy nghĩ, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng huyên náo.
“Chuyện gì?” Ta nhíu mày.
Thanh Miêu hốt hoảng chạy vào:

