Con à, tuy thủ đoạn hơi bẩn, nhưng quả thật rất hả dạ.

“Mộ Dung Bạch, ta tặng ngươi một món đại lễ.”

Lời vừa dứt, con bạch mã Mộ Dung Bạch đang cưỡi bỗng hí dài một tiếng, rồi điên cuồng nhảy loạn.

“A!”

Mộ Dung Bạch không kịp phòng bị, cả người bị hất văng ra xa, rơi phịch xuống bãi cát, mặt đập xuống đất trước.

Ngay lúc hắn loạng choạng muốn bò dậy, chỉ nghe “bụp” một tiếng vang lớn.

Một dòng chất lỏng màu vàng theo ống giáp bạc của vị Thái tử chảy xuống.

Một mùi hôi thối lập tức lan ra.

Binh sĩ Bắc Yên trợn mắt há mồm, nhìn Thái tử điện hạ của họ trước trận tiền hai quân… đái ra quần ngay trước mặt tất cả mọi người.

“Thái tử điện hạ… ngài…”

Thẩm Thanh Thanh ghét bỏ bịt mũi, lùi về sau.

【Ha ha ha! Còn chưa xong đâu! Cái mặt giả của Thẩm Thanh Thanh cũng sắp rớt rồi!】

Ngay giây sau, một trận cuồng phong cuốn cát đá nổi lên giữa bình địa, thẳng hướng mặt Thẩm Thanh Thanh thổi tới.

Nàng ta hét lên một tiếng, tấm khăn che mặt dùng để che sẹo và ngụy trang bị gió xé nát, lộ ra khuôn mặt đã bị thuốc dịch dung kém chất lượng làm cho thối rữa.

“Quỷ a!”

Binh lính Bắc Yên sợ hãi lùi liền ba bước.

Ta lạnh lùng nhìn cảnh ấy, giơ tay lên, chuẩn bị hạ lệnh xung phong.

Nhưng đúng lúc này, chuyện kỳ lạ bỗng xảy ra.

Mây đen trên trời đột nhiên hóa thành màu đỏ máu, một vết nứt xé toạc bầu trời.

Một luồng lực lượng khiến người ta nghẹt thở trào ra từ khe nứt.

Đó không phải sức mạnh của nhân gian.

【Không ổn…】

【Mẫu thân… bọn họ tới rồi.】

【Là chấp pháp giả của Thần giới… bọn họ phát hiện con giúp người gian lận rồi…】

Một đạo kim quang xé toạc tầng mây, nhắm thẳng vào bụng ta.

“Phàm nhân Diệp Oản Oản, ngươi đã thay đổi vận mệnh của kẻ khác, làm rối loạn quy tắc nhân gian. Ta là Tuần sát sứ của Thượng giới, hôm nay đến đây thanh trừ yêu nghiệt!”

Thanh âm vang dội giữa trời đất, chấn đến mức tai mọi người bật máu.

Nghe thấy tiếng ấy, Mộ Dung Bạch cũng chẳng còn quan tâm đến thứ trong đũng quần, lập tức quỳ xuống đất hô lớn:

“Thượng tiên hiển linh! Yêu nữ này hại người, xin thượng tiên giết ả!”

Chỉ có Diệp gia quân, chỉ có phụ huynh huynh đệ của ta, liều chết chắn trước mặt ta.

“Bảo vệ Thái hậu!”

Nhị thúc giơ cánh tay còn lại lên, gầm lớn.

【Mẫu thân, mau ép con ra ngoài! Chỉ cần con ra rồi, thiên lôi này sẽ chỉ đánh một mình con! Người sẽ sống!】

【Con vốn dĩ là một sai lầm, con không nên tồn tại… mẫu thân, con thật không nỡ rời người…】

Giọng đứa bé nghẹn ngào, bụng ta bắt đầu co rút dữ dội.

“Đứa ngốc.”

Ta nhìn đạo kim quang sắp giáng xuống, thứ đủ để hủy diệt tất cả, trong mắt không có sợ hãi, chỉ có lửa giận đang bùng cháy.

“Nếu thiên đạo này đã bất công, vậy ta sẽ phản thiên!”

Ta bỗng đứng bật dậy, đẩy nhị thúc đang chắn trước mặt sang một bên.

“Diệp Oản Oản! Không được!”

Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng hư ảnh trên trời.

Lực lượng ngôn linh trong cơ thể, vào khoảnh khắc này bị ta ép đến cực hạn, bắt đầu thiêu đốt cả sinh mệnh.

Tóc ta trong chớp mắt hóa trắng.

“Ta nói—”

Giọng không lớn, nhưng át cả tiếng sấm trên trời.

“Thần cản ta, thần chết. Trời ép ta, trời sụp!”

“Tan!”

Theo chữ ấy thốt ra, ta cảm thấy một xiềng xích nào đó trong cơ thể hoàn toàn vỡ vụn.

Một luồng sức mạnh cực kỳ mạnh mẽ trào ra từ bụng ta.

【Ơ? Mẫu thân? Người… chẳng lẽ người là…】

Ầm—!

Đạo kim quang kia giữa không trung bị một chữ của ta đánh tan nát!

Trong khe nứt trên trời vang lên một tiếng hét kinh hoàng:

“Cổ thần Ngôn Linh?! Sao có thể! Ngươi… chẳng phải đã chết từ một vạn năm trước rồi sao?!”

Thì ra là vậy.

Ngay tại khoảnh khắc sinh tử này, ký ức bị phong ấn tràn về.

Không có xuyên không, cũng không có hệ thống gì cả.

Ta — Diệp Oản Oản — vốn chính là Cổ thần Ngôn Linh duy nhất trên thế gian.

Ngàn năm trước, vì chán ghét sự giả dối của Thần giới, chỉ muốn làm một phàm nhân để trải nghiệm tình cảm.

Còn tiểu gia hỏa trong bụng ta, căn bản không phải miệng quạ đen gì cả, nó là khí linh của thần khí “Vạn Ách Chi Thư” của ta!

Thảo nào lời nó nói linh nghiệm đến vậy, bởi bản thân nó chính là thần khí quản lý mọi tai ách trên thế gian!

“Muốn giết ta?”

Ta lơ lửng giữa không trung, nhìn xuống Tuần sát sứ đang run rẩy.

“Ngươi cũng xứng?”

Ta khẽ ấn ngón tay xuống.

“Quỳ.”

Trên tầng mây, thân ảnh thần linh kia nặng nề rơi xuống bùn đất, vừa vặn ngã ngay trước mặt Tiêu Cảnh Duệ.

Tiêu Cảnh Duệ ngây người.

Vị thần tiên mà hắn đặt hết hy vọng, giờ phút này đang nằm sấp dưới chân hắn, miệng phun máu.

Ta chậm rãi hạ xuống.

Uy thế trên người ta ép đến mức Mộ Dung Bạch cùng năm mươi vạn đại quân đồng loạt phun máu.

“Mộ Dung Bạch,” ta nhìn kẻ nam nhân bị dọa đến mức tiểu tiện ra quần kia, “đã thích quỳ như vậy, thì quỳ cả đời đi.”

Lời vừa dứt, xương liền vỡ.

Xương bánh chè của Mộ Dung Bạch nát vụn, từ nay về sau cả đời chỉ có thể bò lết.

“Còn ngươi, Thẩm Thanh Thanh.”

Thẩm Thanh Thanh hét lên thảm thiết, quay đầu định bỏ chạy.

“Gương mặt của ngươi nếu đã thối rữa rồi, vậy thì để nó thối rữa triệt để hơn chút nữa. Ta tước đi ngũ cảm của ngươi, lưu đày ra hoang địa, vĩnh viễn không được giải thoát.”

Trong nháy mắt Thẩm Thanh Thanh biến thành kẻ mù, kẻ điếc, kẻ câm.

Nàng ta tuyệt vọng lần mò trong bóng tối, cuối cùng trượt chân ngã xuống bùn lầy của hào thành.

Xử lý xong đám rác rưởi ấy, ta ôm bụng, nhìn về phía Tuần sát sứ vẫn còn đang run rẩy.

“Cút về nói với cái gọi là Thần đế của các ngươi.”

“Nhân gian này… do Diệp Oản Oản ta che chở.”

“Còn dám vươn tay xuống lần nữa, ta sẽ giết thẳng lên Cửu Trọng Thiên, phá nát thần cung của hắn, đem làm nhà xí!”

“Cút!”

Một tiếng quát giận dữ.