Ta đã quá quen với sự thiên tâm và lạnh nhạt của phụ mẫu, nhưng Tần Hoan Ý và Tần Bảo Châu lại như mũi nhọn đối đầu với râu lúa, chúng bắt đầu đủ mọi cách tranh sủng đoạt ái của phụ mẫu.
Tần suất hai đứa cãi vã ngày càng nhiều. Tần Hoan Ý sai nha hoàn tát mình, rồi vu oan cho Tần Bảo Châu ức hiếp ả.
Tần Bảo Châu ngậm bồ hòn làm ngọt, thế mà nhẫn tâm tự hạ độc chính mình, vừa nôn ra máu vừa ngả vào lòng mẫu thân khóc lóc.
Ta âm thầm mua chuộc thô sử nha hoàn của cả hai, giao nộp những bằng chứng chúng vu oan hãm hại lẫn nhau cho phụ mẫu.
Trò hề tỷ muội tranh sủng khiến phụ mẫu biến sắc.
Đêm đó, Tần Bảo Châu và Tần Hoan Ý mỗi đứa ăn hai mươi thước bảng, bị nhốt vào từ đường phạt quỳ.
Mỗi lần ta đi ngang qua cửa từ đường, đều có thể nghe thấy tiếng nguyền rủa nghiến răng nghiến lợi của hai đứa muội muội bên trong. Nghe hạ nhân đưa cơm kể lại, ánh mắt Tần Hoan Ý và Tần Bảo Châu nhìn nhau, hệt như muốn ăn tươi nuốt sống lột da đối phương vậy!
Nửa tháng sau, phụ thân tổ chức một buổi thọ yến mừng sinh thần bảy mươi tuổi của tổ mẫu.
Tổ mẫu xuất thân từ võ tướng thế gia, lại mang tước vị Minh Dương Quận chúa. Thời trẻ người từng làm thư đồng cho Trưởng công chúa, lại từng theo Thái tử mặc giáp ra trận giết giặc. Mặc cho tuế nguyệt có nhuộm bạc mái tóc người, cũng không làm suy giảm đi sự phong hoa của người.
Khách đến dự tiệc thảy đều là quan lớn hiển quý, ngay cả Thái tử và Tam hoàng tử cũng giá lâm.
Thọ yến tưng bừng hỉ khí, ta cùng Tần Bảo Châu và Tần Hoan Ý vừa được thả ra khỏi từ đường ngồi chung một chỗ. Ba vị thiên kim Tướng phủ cuối cùng cũng đồng loạt lộ diện.
Tần Bảo Châu đầu cài đầy châu thúy, mặc một bộ la quần màu phấn hồng, quả thực xinh đẹp kiều mị.
Còn Tần Hoan Ý dùng sa mỏng che mặt, chỉ lộ ra đôi mắt hạnh ướt át, ngược lại cũng có vài phần kiều diễm và bí ẩn.
Hai bọn chúng bề ngoài thì cười nói yến oanh, nhưng bên trong thì ánh mắt chảy xuôi toàn là mưu mô toan tính.
Yến tiệc mới qua một nửa, Tần Hoan Ý chợt nhận lấy bình rượu từ tay nha hoàn, mang vẻ mặt áy náy rót rượu cho Tần Bảo Châu: “Nhị tỷ tỷ, trước đây là do muội không hiểu chuyện, hôm nay muội kính tỷ một ly, mong tỷ tỷ lượng thứ cho muội!”
Tần Bảo Châu tính tình vốn thích ăn mềm không ăn cứng, nay thấy Tần Hoan Ý hạ mình xin lỗi, nó có chút lâng lâng: “Tam muội muội không cần xin lỗi! Đều là tỷ muội trong nhà, nói gì tha thứ với không tha thứ.”
Nói xong, nó nhận lấy ly rượu uống cạn một hơi.
Giọng nói của Tần Hoan Ý càng thêm nhu thuận: “Nhị tỷ tỷ thật tốt lượng! Muội muội khâm phục!”
Ta gắp một miếng vịt quay anh đào đưa vào miệng, ánh mắt hờ hững quét về phía không xa, chợt giật mình nhận ra vị hôn phu có duyên không phận kiếp trước của ta là Triệu Ảnh đang nhìn ta chằm chằm không chớp mắt!
Khoảnh khắc ấy, nhịp tim như lỡ một nhịp.
Ngay lúc ta đang bận rộn trấn an trái tim đập loạn nhịp như hươu chạy của mình, Tần Bảo Châu bên cạnh bỗng nhiên rên lên một tiếng yểu điệu: “Á! Đầu ta choáng quá, Thu Nhi, đỡ ta ra ngoài dã rượu đi.”
Tần Hoan Ý cười híp mắt, ả chen ra đẩy Thu Nhi – thiếp thân nha hoàn của Tần Bảo Châu – sang một bên, rồi đỡ chặt cánh tay Tần Bảo Châu: “Tỷ tỷ tốt, muội đi dã rượu cùng tỷ!”
Đôi gò má Tần Bảo Châu ửng lên màu đỏ bất thường, thế mà lại để Tần Hoan Ý đỡ đi thật.
Thu Nhi thấy vậy không khỏi sốt ruột: “Nhị tiểu thư! Đợi nô tỳ với!”
Tiểu Hà, nha hoàn của Tần Hoan Ý, tóm lấy cổ tay Thu Nhi: “Thôi đi, Tam tiểu thư muốn tâm tình những chuyện thầm kín của tỷ muội với Nhị tiểu thư, một nha hoàn như ngươi xen vào làm gì?”
Ta nở nụ cười nửa miệng, đặt đũa xuống: “Thọ yến đông người quá, ta thấy hơi ngột ngạt, Xuân Nhi, theo ta ra hoa viên hóng gió.”
Tần Hoan Ý gầy gò ốm yếu phải dốc toàn lực mới dìu nổi Tần Bảo Châu đẫy đà viên nhuận, hai người bước đi rất chậm.
Ta nhanh chóng đuổi kịp, nấp ở một chỗ cách đó không xa lén nhìn.
Chỉ thấy Tần Hoan Ý với nụ cười dữ tợn đá văng cửa sương phòng, đẩy Tần Bảo Châu vào trong, sau đó ả đóng chặt cửa lại, xách váy vội vã rời đi.
Ta đợi tiếng bước chân của ả khuất hẳn, rón rén bước tới bên cửa sổ sương phòng đang hé mở. Chỉ thấy trong sương phòng có một gã phu xe cao lớn, lúc này gã đang mang vẻ mặt say đắm ôm lấy Tần Bảo Châu hôn lấy hôn để.
Xuân Nhi cau mày, hạ giọng nói nhỏ với ta: “Đại tiểu thư, gã phu xe này tên là Tưởng Thạc, là một tên lãng tử phong lưu khét tiếng, tiền tiêu vặt mỗi tháng đều ném hết vào đám kỹ nữ, gần như thanh lâu nào ở kinh thành gã cũng lượn qua rồi!”
“Mấy hôm trước nô tỳ đi y quán khám chứng nguyệt sự không đều, vừa vặn bắt gặp gã tìm đại phu bốc thuốc, nghe nói gã mắc bệnh hoa liễu rồi đấy.”
“Cái bệnh hoa liễu đó đáng sợ lắm, bài thuốc chỉ làm giảm triệu chứng, không thể trị tận gốc! Những kẻ mắc bệnh hoa liễu, gần như đều chết vì toàn thân lở loét cả!”
Ta nhìn bóng dáng Tưởng Thạc và Tần Bảo Châu đung đưa trong phòng, bất giác lùi lại một bước.

