Cảm giác về ngôn ngữ thật kỳ diệu, dù đã trôi qua nhiều năm, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy đề thi, tôi vẫn cảm thấy thân thuộc.

Học khoảng hai tiếng, tôi mới ngẩng đầu lên, xoay cái cổ đang cứng đờ.

“Hôm nay đến đây thôi, mai tiếp tục.”

An Kim Ngôn thu dọn cặp sách.

Tôi lấy điện thoại ra, lập tức hiện lên vô số tin nhắn.

Tất cả đều là của Cố Trí Dĩ.

【Em ở đâu?】

【Sao anh không thấy em?】

【Trả lời anh một câu được không? Anh rất lo…】

Tin nhắn chưa viết xong đã gửi đi.

Tôi cười lạnh.

Anh ta lo cho tôi cái gì chứ, là lo tôi không gặp “tai nạn” đúng không.

Tôi nhẹ nhàng trả lời một câu:

【Xin lỗi, vừa rồi em không xem điện thoại, em hẹn bạn cùng bàn ôn tập, anh về trước đi】

Tôi cố tình làm vậy.

Cố tình đến thư viện để mọi người nhìn thấy tôi đang học, tạo chứng cứ ngoại phạm cho mình.

Đến lúc Cố Trí Dĩ xảy ra chuyện, anh ta sẽ không thể đổ thừa cho tôi được.

Cố Trí Dĩ không trả lời tôi.

Tôi cũng chẳng quan tâm.

Trên đường về nhà, tôi nghe thấy những người đi đường kinh ngạc bàn tán với bạn bè:

“Trời ơi, bạn biết không? Ở trường cấp ba số 1 có một nam sinh bị một đám côn đồ làm nhục đấy!”

“Nghe nói lúc phát hiện ra, cậu ta bị sa trực tràng, ruột đổ ra ngoài hết cả!”

“Đúng là tội lỗi, đám côn đồ đó thật ác độc!”

“Ai biết được, nói không chừng là cậu ta không đoan chính, cố tình tìm cảm giác mạnh rồi chơi quá đà, nếu không sao côn đồ lại nhắm vào cậu ta?”

Nghe những lời bàn tán y hệt kiếp trước, nước mắt tôi suýt rơi.

Kiếp trước họ cũng nói về tôi như vậy.

Lúc đó tôi không nghe lọt tai bất cứ lời đồn nào, cứ lao vào định liều mạng với họ.

Cố Trí Dĩ còn khuyên tôi rằng miệng đời khó tránh, dù có ngăn được lúc này cũng không ngăn được mãi mãi.

Anh ta bảo tôi đừng để tâm.

Lần này đổi thành anh ta, hy vọng anh ta cũng có thể “vị tha” như thế.

Đám côn đồ mà Lâm Mạn tìm đúng là “uy tín” thật.

Tôi không đến, trong hẻm chỉ có một mình Cố Trí Dĩ, nên dù có nghi ngờ, bọn chúng vẫn hoàn thành nhiệm vụ một cách tận tâm.

4

“Mẹ, con về rồi ạ.”

Tôi mỉm cười.

Vừa đặt cặp xuống, tôi đã thấy mẹ Cố Trí Dĩ đứng sau lưng tôi như một bóng ma.

Bà ta có vẻ đã đợi ở nhà tôi rất lâu.

Với khuôn mặt u ám, vừa thấy tôi vào cửa, bà ta tát tôi một cái cháy má.

Tôi không kịp phản ứng.

Một cái tát khiến nửa mặt tôi nóng bừng, sưng đỏ một mảng.

Mẹ tôi lao ra chắn trước mặt tôi, gào lên: “Bà điên rồi sao? Sao bà lại đánh con tôi?”

Mẹ Cố Trí Dĩ bị mẹ tôi kéo, tóc tai rũ rượi, càng giống một mụ phù thủy, âm hiểm nói:

“Tại sao Trí Dĩ hẹn Lâm Mộ Yểu gặp mặt, mà Lâm Mộ Yểu không đến?”

“Sau đó con trai tôi gặp chuyện.”

Mẹ tôi ngơ ngác một giây rồi mắng:

“Không, bà có bệnh à? Cố Trí Dĩ hẹn con gái tôi, con gái tôi không muốn đi thì sao? Cậu ta gặp chuyện là tai nạn, chẳng lẽ con gái tôi phải đỡ đạn cho cậu ta? Bà có biết xấu hổ không? Con gái tôi cũng xứng đáng bị như vậy sao?”

“Ông nó ơi, ông ở đâu ra đây mau! Người ta bắt nạt con gái nhà mình đến tận cửa rồi này!”

Mẹ tôi vừa gào, vừa bảo vệ tôi hết mức.

Bố tôi vội vàng từ trong bếp chạy ra, đàn ông không tiện ra tay, nên ông dùng chổi đẩy mẹ Cố Trí Dĩ ra ngoài.

“Đi ra! Đi ra mau!”

Khoảnh khắc đóng cửa, tôi nhìn thấy Cố Trí Dĩ đang nằm sấp trên mặt đất, cau mày.

Lúc này anh ta không nằm trong bệnh viện, mà lại mò đến nhà tôi, chắc chắn không có chuyện gì tốt.

Cố Trí Dĩ dùng hai cánh tay chống trên đất, cố gắng nâng nửa thân trên lên, hai chân quấn trong chiếc chăn dày, thấp thoáng thấy vết máu.

Hai chân anh ta gần như không còn sức, anh ta phải dùng tay lết lết trên đất để đến trước cửa nhà tôi, bụi bặm bám đầy người.

Không chịu nổi nữa, anh ta đổ sụp xuống bên cạnh cửa.

“Mẹ.”

Anh ta khẽ gọi một tiếng đầy bất lực.

Mẹ Cố Trí Dĩ như bị đứng hình, từ từ quay người lại, kinh hãi hốt hoảng vội vàng đỡ anh ta lên.

“Trí Dĩ, sao con không nằm trên giường, sao lại ra ngoài thế này?”

Mẹ tôi và mẹ Cố Trí Dĩ vốn là bạn thân từ nhỏ, bố tôi và bố Cố Trí Dĩ là anh em chí cốt.

Tôi và Cố Trí Dĩ là thanh mai trúc mã.

Vì vậy, nhìn thấy tình cảnh thê thảm của Cố Trí Dĩ, bố mẹ tôi không nỡ lòng lòng mà cho họ đi ngay, mà lại chuẩn bị một chiếc giường gấp để anh ta nằm.

Hai người họ phối hợp nhịp nhàng, chắn trước mặt tôi như hai ngọn núi vững chãi.

“Trí Dĩ, mau đưa mẹ con về đi, giai đoạn dưỡng thương không nên vận động mạnh.”

“Cứ dưỡng thương cho tốt, sau này sẽ hồi phục thôi.”

Cố Trí Dĩ nhìn tôi sâu sắc, ánh mắt đầy nỗi đau khôn tả, và tình yêu sâu đậm không thể xóa nhòa.

Bố mẹ tôi lập tức cảnh giác.

Sau đó anh ta mới cúi đầu lễ phép nói: “Vâng.”

“Con sẽ khuyên mẹ con, chuyện này không liên quan đến Yểu Yểu, là con… quá đen đủi.”

“Mẹ, mình về thôi.”

Mẹ Cố Trí Dĩ nén nước mắt, đau đớn nói: “Con làm sao chấp nhận được chuyện này?”

Bố mẹ tôi vẫn tốt bụng khuyên nhủ:

“Người ta phải nhìn về phía trước, không có ngọn núi nào không vượt qua được, cùng lắm thì hai người chuyển nhà…”

Chưa nói hết câu, Cố Trí Dĩ lặng lẽ lấy ra một bức thư tình, nhìn tôi đầy thâm tình:

“Yểu Yểu, anh biết em cũng quay về rồi.”

“Anh không trách em.”

“Dù là một báo một trả, anh cũng đã trải nghiệm những gì em từng trải qua kiếp trước, anh biết em vẫn yêu anh.”

“Gả cho anh nhé, sau này chúng ta sẽ sống thật tốt bên nhau.”

Mẹ Cố Trí Dĩ hùa theo, độc ác nói:

“Yểu Yểu nếu không gả cho con trai tôi, tôi sẽ đi rêu rao khắp nơi là Lâm Mộ Yểu yêu đơn phương rồi vì không đạt được mà cố tình thuê người làm nhục con trai tôi, bức thư tình này chính là bằng chứng!”

“Các người đừng hòng trốn tránh!”

5

Nhìn cảnh tượng này, tôi cảm thấy nực cười vô cùng.

Cố Trí Dĩ rõ ràng biết kiếp trước tôi đã sống đau khổ thế nào, vậy mà lần này lại dung túng cho Lâm Mạn hủy hoại tôi.

Giờ lại giả vờ tình thâm, muốn tôi gả cho anh ta.

“Sao các người có thể làm thế!”

Bố mẹ tôi vô cùng tức giận, nhưng trong mắt họ vẫn có một chút lo lắng.

Họ biết tôi từng rất thích Cố Trí Dĩ.

Họ sợ tôi sẽ đồng ý với yêu cầu này, không muốn nói lời quá tuyệt tình, vì nếu cuối cùng nhà họ Cố đòi cưới, tôi sẽ là người chịu khổ.

Tôi quay người vào trong nhà, bưng một chậu nước dùng để vặt lông gà của bố tôi, hất hất vào hai mẹ con họ.

“Vậy thì bà cứ đi rêu rao đi.”

“Hãy để tất cả mọi người biết con trai bà bị côn đồ làm nhục! Bị đâm một lỗ lớn, đến mức không thể tự đi toilet được!”

Một mùi hôi thối thoang thoảng bay tới.

Bố mẹ tôi sững sờ, không tiện nói rõ ràng.

“Thục Trân à, bà đưa con trai về đi, cứ đi tới đi lui thế này không tốt cho sức khỏe của nó.”

Cố Trí Dĩ mặt xanh mét, môi mấp máy nhưng cuối cùng không nói được gì, nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.

Có lẽ anh ta không ngờ rằng những gì tôi thực sự phải đối mặt kiếp trước là gì.

Lần này khi chuyện đó xảy ra với anh ta, anh ta mới biết nó nhục nhã và khó khăn đến mức nào.

Cố Trí Dĩ nghĩ rằng kiếp trước anh ta không chê tôi, ở bên tôi cả đời, tôi sẽ phải biết ơn anh ta đến mức sụp đổ.

Không, anh ta sai rồi, tôi thà không có anh ta, còn hơn là phải trải qua những chuyện đó.

Đó là sự hủy hoại về nhân cách.

Vì vậy, kiếp này tôi tuyệt đối không bao giờ tha thứ cho anh ta.

Mẹ Cố Trí Dĩ sững sờ, vẻ đắc ý biến mất, mặt trở nên trắng bệch.

“Trí Dĩ…”

“Mẹ, mình về thôi.”

Cố Trí Dĩ cúi đầu đầy hổ thẹn, hận không thể dập đầu xuống đất.

Bố mẹ tôi thấy tôi kiên quyết, lập tức đứng về phía tôi.

Sự đồng cảm với Cố Trí Dĩ sớm đã tan biến khi anh ta mở lời muốn cưới tôi.

“Đúng thế, không thì lát nữa chúng tôi phải lau nhà, để hàng xóm nhìn thấy thì không hay.”

“Sao anh còn mặt mũi đứng trước cửa nhà tôi?”

“Cùng lắm thì báo cảnh sát, để cảnh sát đến phân xử xem ai sai, mà lại còn có mặt mũi đổ thừa cho con gái tôi!”