“Kỹ sư Thẩm, lần này không cần phải cứu mạng nữa rồi.”
Tôi cũng cười.
“Lần này, ngay từ đầu đừng để nó ngắc ngoải là được.”
Nửa năm sau, Vi Diệu giành được lô khách hàng đầu tiên.
Một năm sau, Thịnh Nguyên trở thành khách hàng chiến lược của chúng tôi.
Hai năm sau, Vi Diệu hoàn tất vòng gọi vốn Series B.
Lần đầu tiên giới truyền thông phỏng vấn tôi, họ đặt một câu hỏi rất trần trụi.
“Thẩm tổng, năm xưa lỡ mất dịp gõ cồng lên sàn cùng công nghệ Thanh Diệu, cô có thấy hối tiếc không?”
Tôi ngẫm nghĩ một chốc.
Trước mắt bỗng xẹt qua rất nhiều hình ảnh.
Cửa sổ đón gió lạnh buốt trong căn hộ cũ.
Lịch sử commit code lúc 3 giờ sáng.
Đôi khuy măng sét trên cổ tay áo Lục Cảnh Hành.
Trình Vãn Tình đứng trong văn phòng tôi dõng dạc nói: “Sự vất vả không đồng nghĩa với giá trị của nhà sáng lập”.
Hội đồng quản trị đẩy bản thỏa thuận thôi việc đến trước mặt tôi.
Và cả câu nói kia nữa——
“Em có thể ngồi ở ghế người nhà.”
Tôi cười nhẹ.
Trả lời phóng viên:
“Không tiếc.”
Cô ấy hỏi: “Tại sao?”
Tôi đáp:
“Vì đó không phải là chiếc cồng của tôi.”
Sau này, vào ngày Vi Diệu lên sàn.
Tôi đứng trước bục gõ cồng.
Bên cạnh tôi không phải là Lục Cảnh Hành.
Cũng chẳng phải bất kỳ ai được cử ra để kể chuyện thay tôi.
Mà là đội ngũ của tôi.
Là đại diện khách hàng.
Là những con người đã từng cùng tôi vượt qua bao phen hệ thống sụp đổ, những đợt khủng hoảng bàn giao, và những tháng ngày mùa đông gọi vốn khắc nghiệt.
Trên màn hình lớn, tên tôi được viết rõ ràng rành mạch.
Thẩm Tri Vi.
Nhà sáng lập.
Lần này, không còn ai dẫm lên vị trí của tôi nữa.
Khoảnh khắc tiếng cồng vang lên, tôi bỗng nhớ lại cái đêm trước ngày Thanh Diệu dự định lên sàn.
Ngày bọn họ gạch tên tôi khỏi danh sách những nhà sáng lập.
Ngày hôm đó, tôi cứ ngỡ mình đã đánh mất bảy năm thanh xuân.
Sau này mới nhận ra.
Thứ tôi đánh mất, chỉ là một câu chuyện không đáng để viết tiếp.
Vào đúng cái ngày bị xóa tên, tôi đã thực sự đưa ra một quyết định——
Lần tới, tôi sẽ tự gõ chiếc cồng của chính mình.
HẾT

