Anh gào lên tất cả, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Tôi lặng lẽ nghe, trong lòng không chút gợn sóng.

Những lời tỏ tình đầy cảm xúc nhưng đến quá muộn, đối với tôi, đã không còn ý nghĩa gì.

Một khi niềm tin sụp đổ, thì mãi mãi không thể xây lại được nữa.

“Nói xong chưa?” Tôi lạnh lùng nhìn anh. “Nói xong rồi thì tôi lên lầu đây.”

Tôi quay người bước đi.

“Tô Niệm!” Anh gọi tôi từ phía sau.

Tôi không quay đầu.

“Anh sẽ không ly hôn!” Giọng anh mang theo sự cố chấp tuyệt đối, “Cả đời này, em đừng hòng rời khỏi anh!”

Bước chân tôi khựng lại một chút, rồi tiếp tục bước đi, không ngoái đầu lại.

Tôi trở về phòng, khóa cửa.

Tựa lưng vào cánh cửa, thân thể từ từ trượt xuống sàn.

Nước mắt… rốt cuộc vẫn không kìm được mà rơi.

Tại sao?

Tại sao đến khi lòng tôi đã chết, anh mới nói cho tôi biết sự thật?

Tại sao đến khi giữa chúng ta đã cách vạn trùng núi sông, anh mới nói anh đã nhận ra tôi?

Lục Thời Châu, anh thật tàn nhẫn.

Mà cha mẹ nuôi của tôi, nhà họ Tô, các người càng tàn nhẫn hơn.

Các người đánh cắp cả cuộc đời của tôi, biến tôi thành một trò cười.

Món nợ này, tôi nhất định sẽ từng chút một, tính cho rõ ràng.

10

Ngày hôm sau, tôi không xuống lầu.

Tôi nhốt mình trong phòng, không ăn, không uống.

Quản gia đứng ngoài cửa gõ rất lâu, tôi cũng không mở.

Sau đó, tôi nghe thấy giọng của Lục Thời Châu.

“Tô Niệm, mở cửa.”

Giọng anh khàn khàn, mang theo mệt mỏi sau một đêm không ngủ.

Tôi không đáp.

“Tô Niệm, anh biết em đang nghe. Em mở cửa trước đi, chúng ta nói chuyện.”

“Chúng ta không còn gì để nói.” Tôi lạnh lùng trả lời qua cánh cửa.

“Em phải làm gì mới chịu tha thứ cho anh?” Trong giọng anh có một tia bất lực.

“Tôi đã nói rồi — chúng ta ly hôn.”

Bên ngoài là một khoảng lặng rất dài.

Tôi tưởng anh đã rời đi.

Nhưng một lúc sau, tôi lại nghe anh nói:

“Được. Anh đồng ý với em.”

Tôi ngây người.

Anh… đồng ý rồi sao?

“Nhưng, em phải cho anh một chút thời gian.” Anh tiếp tục nói, “Cho anh thời gian, để xử lý mọi chuyện.”

“Anh muốn những kẻ đã lừa dối chúng ta, tổn thương em — phải trả giá.”

“Chờ đến khi anh làm xong tất cả, nếu khi đó em vẫn muốn rời đi, anh tuyệt đối không ngăn cản.”

Giọng anh bình tĩnh, nhưng lại mang theo một áp lực như mây đen giăng kín trời.

Tôi không nói gì.

“Tô Niệm, em ra ăn chút gì được không? Anh sẽ lo lắng nếu em cứ như vậy.” Giọng anh dịu xuống, mang theo chút van nài.

Tôi vẫn không động đậy.

“Nếu em không mở cửa, anh sẽ luôn ở đây chờ.”

Anh thực sự chờ bên ngoài.

Tôi có thể nghe được tiếng bánh xe lăn dừng trước cửa.

Một tiếng… rồi hai tiếng…

Nguyệt Ảnh cũng đến, nó lo lắng dùng móng cào cửa, phát ra tiếng rên rỉ buồn bã.

Trái tim tôi rối loạn.

Tôi không muốn có liên quan gì đến anh nữa.

Nhưng… tôi cũng không thể làm ngơ khi nhìn thấy anh như vậy…

Cuối cùng, tôi vẫn mở cửa.

Anh thực sự đang ngồi đó.

Trông anh rất tiều tụy, cằm lởm chởm râu, mắt đỏ hoe đầy tơ máu.

Thấy tôi mở cửa, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng.

“Niệm Niệm…” Anh muốn vươn tay nắm lấy tôi.

Tôi lùi lại một bước, né tránh.

Tay anh khựng lại giữa không trung.

“Tôi muốn gặp ‘gia đình’ của tôi.” Tôi mở miệng, giọng lạnh như băng.

Anh ngẩn ra một lúc, rồi lập tức hiểu ý.

“Được.” Anh gật đầu. “Anh sẽ sắp xếp.”

Ngày hôm sau, cả nhà họ Tô đều đến.

Bọn họ bị người của Lục Thời Châu “mời” tới.

Sắc mặt ba mẹ tôi rất khó coi.

Tô Oản thì đầy vẻ bực dọc.

“Tô Niệm, mày lại giở trò gì vậy? Bắt Lục Thời Châu long trọng gọi tụi tao tới đây là muốn làm gì?”

Tô Oản vừa gặp tôi đã chất vấn.

Tôi không để ý tới cô ta, chỉ nhìn chằm chằm vào hai người tôi gọi là “ba mẹ”.

“Ba, mẹ.” Tôi cất tiếng. “Hôm nay, tôi đến là để tính sổ với hai người.”

Ba tôi nhíu mày:

“Tính cái gì mà tính? Tô Niệm, đừng tưởng gả vào nhà họ Lục là mày có thể hống hách! Mày đừng quên ai là người đã nuôi mày lớn!”

“Tôi tất nhiên không quên.” Tôi cười lạnh. “Tôi còn nhớ rất rõ — ai là người đã đánh cắp cả cuộc đời tôi.”

Tôi vỗ một bức ảnh cũ lên bàn trước mặt họ.

“Cái này, hai người không lạ chứ?”

Nhìn thấy bức ảnh, sắc mặt ba mẹ tôi lập tức thay đổi.

Tô Oản cũng thò đầu nhìn, rồi mặt lập tức tái nhợt.

“Cái này… cái này là…” Mẹ tôi bắt đầu run giọng.

“Nhớ ra rồi?” Tôi nhìn họ, bước từng bước ép sát.

“Nhớ ra năm đó các người vì muốn leo lên nhà họ Lục, nên đã đem công lao cứu người của tôi, gán lên người Tô Oản không?”

“Nhớ ra các người đã nhốt tôi ở nhà, dẫn cô ta đi nhận thưởng ở nhà họ Lục không?”

“Các người coi cuộc đời tôi là gì? Một món đồ có thể tùy tiện chuyển nhượng sao?!”

Giọng tôi càng lúc càng lớn, cảm xúc cũng bùng nổ.

“Niệm Niệm… bọn ta…” Ba tôi cuối cùng cũng hoảng loạn.

“Đừng gọi tôi là Niệm Niệm! Tôi thấy bẩn!” Tôi gào lên.

“Tô Niệm! Mày điên à!” Tô Oản đột nhiên hét lên, “Chẳng phải chỉ là một chuyện nhỏ sao? Đáng để mày làm to chuyện vậy không? Những gì nhà họ Lục cho tụi tao, chẳng phải mày cũng đã được hưởng rồi à? Bây giờ mày là Lục phu nhân, còn bất mãn gì nữa?!”

“Chuyện nhỏ?” Tôi bật cười vì sự vô liêm sỉ của cô ta. “Tô Oản, trong mắt cô, đánh cắp cả cuộc đời người khác, là chuyện nhỏ à?!”

“Nếu không phải tao, mày liệu có được sống trong giàu sang như bây giờ không? Mày sớm đã phải gả cho tên tàn phế đó rồi!”

“Bốp!”

Một cái tát nảy lửa giáng xuống mặt Tô Oản.

Người ra tay, là Lục Thời Châu.

Không ai biết anh đã lăn xe tới từ khi nào.

Cái tát ấy, anh dùng hết sức.

Mặt Tô Oản sưng đỏ ngay lập tức.

Tất cả mọi người sững sờ.

“Tàn phế?” Giọng Lục Thời Châu lạnh như băng có thể giết người, “Cô dám nói lại lần nữa xem?!”

11

Tô Oản ôm mặt, không dám tin nhìn Lục Thời Châu.

“Thời Châu… anh… anh đánh em sao?”

“Đánh cô?” Giọng Lục Thời Châu lạnh như băng, không có lấy một chút độ ấm. “Tôi còn thấy bẩn cả tay mình.”

Anh nhìn sang ba mẹ tôi, ánh mắt căm ghét và lạnh lẽo khiến họ vô thức lùi lại một bước.

“Ông bà Tô.” Anh lên tiếng, giọng bình tĩnh đến đáng sợ. “Từ hôm nay, Tập đoàn Lục Thị sẽ chấm dứt toàn bộ hợp tác với Tô thị. Ngoài ra, tất cả các bằng chứng về gian lận thương mại, trốn thuế của Tô thị, tôi đã giao cho cơ quan chức năng.”

“Nếu không có gì bất ngờ, các người sắp nhận được trát hầu tòa.”