Cô hét lên, cầm thiết bị điện chống bạo động đâm về phía tên áo đen.

Nhưng chút tu vi nhỏ bé của cô căn bản không đủ nhìn trước mặt hắn.

Tên áo đen chỉ khinh thường phất tay.

Vương Lệ hét thảm một tiếng, bay ra như diều đứt dây, nặng nề ngã xuống đất, phun ra một ngụm máu.

“Không biết tự lượng sức.”

Tên áo đen hừ lạnh.

Tôi nhìn Vương Lệ nằm trong vũng máu, một ngọn lửa giận bùng lên trong lòng.

Mặc dù bình thường cô ấy luôn nhằm vào tôi.

Nhưng vừa rồi…

Cô ấy đã bảo vệ tôi.

“Lũ khốn các người!”

Tôi cũng không biết lấy dũng khí từ đâu, nhặt trái tim sắt méo mó dưới đất lên rồi ném thẳng vào tên áo đen.

Cục sắt vừa nặng vừa cứng.

Hắn không ngờ tôi dám phản kháng, bị đập trúng, lảo đảo một bước.

Hắn hoàn toàn nổi giận.

“Muốn chết!”

Sát khí bùng lên trong mắt.

Năm ngón tay hắn hóa thành móng vuốt, mang theo kình phong sắc bén chộp thẳng xuống đỉnh đầu tôi.

Lần này…

Không còn ai có thể cứu tôi.

Tôi nhắm mắt, chờ cái chết ập tới.

Nhưng cơn đau dự đoán không xuất hiện.

Tôi nghe thấy tiếng xương vỡ cùng một tiếng rên đau đớn.

Run rẩy mở mắt, tôi nhìn thấy một cảnh tượng cả đời không thể nào quên.

Không biết từ lúc nào, Ân Cửu Tẫn đã bẻ gãy một thanh của Lồng Trấn Yêu, thò cánh tay ra ngoài, túm chặt cổ tay tên áo đen.

Thanh sắt vàng ấy vẫn còn cắm xuyên qua xương bả vai anh.

Máu chảy đầm đìa.

Để cứu tôi…

Anh lại dùng chính cơ thể mình cưỡng ép phá vỡ Lồng Trấn Yêu!

“Ta đã nói rồi.”

Máu trào ra khóe môi Ân Cửu Tẫn.

Nhưng đôi mắt đỏ máu lại sáng đến đáng sợ.

“Động vào cô ấy.”

“Ngươi chết.”

Năm ngón tay anh đột nhiên siết mạnh.

“Rắc!”

Cổ tay tên áo đen bị anh bóp nát ngay tại chỗ!

5.

“A——!”

Tên áo đen phát ra tiếng kêu thảm thiết, ôm cổ tay biến dạng liên tục lùi lại.

Trong mắt tràn đầy sợ hãi không thể tin nổi.

“Không thể nào…”

“Lồng Trấn Yêu là thần khí thượng cổ, ngươi làm sao có thể thoát ra!”

Ân Cửu Tẫn chẳng thèm để ý tiếng gào của hắn.

Ánh mắt đỏ máu rơi xuống người tôi.

Thấy tôi bình an vô sự, khí tức hung bạo như muốn hủy thiên diệt địa trên người anh dường như bình ổn trong chớp mắt.

Nhưng vết thương của anh quá nặng.

Sức mạnh của Lồng Trấn Yêu vẫn không ngừng ăn mòn cơ thể.

Vết thương trên bả vai tuôn máu như suối, sắc mặt trắng bệch như giấy.

“Ân Cửu Tẫn!”

Tôi lao tới, muốn đỡ lấy cơ thể đang lung lay của anh.

Tay tôi vừa chạm vào người anh, một luồng sức mạnh dịu dàng, thuần khiết lập tức từ lòng bàn tay chảy vào cơ thể anh.

Cả người anh khẽ chấn động.

Vẻ mặt đau đớn dịu đi rất nhiều.

Màu máu cuộn trào trong mắt cũng nhạt bớt.

“Sức mạnh của cô…”

Anh cúi xuống nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.

“Đừng nói nữa!”

Mắt tôi đỏ lên.

Không biết lấy sức lực từ đâu, tôi nắm lấy thanh sắt vàng còn cắm trên người anh rồi dùng sức kéo ra.

“Tiểu Vãn, đừng!”

Chú hai kinh hô.

“Trên đó có thần hỏa, sẽ làm cháu bị thương!”

Nhưng tôi không quan tâm được nữa.

Cảm giác bỏng rát truyền từ lòng bàn tay, giống như đang nắm một miếng sắt nung đỏ.

Tôi nghiến chặt răng, dùng hết sức lực.

“Phập!”

Thanh sắt bị tôi rút ra, kéo theo một dòng yêu huyết nóng bỏng.

Tôi đau đến hít mạnh một hơi.

Mở lòng bàn tay ra, da thịt đã cháy đen, máu thịt lẫn lộn.

Ân Cửu Tẫn nhìn bàn tay tôi.

Cơ thể anh run dữ dội.

Màu đỏ trong mắt lập tức rút sạch, thay vào đó là lửa giận ngút trời và…

Đau lòng.

“Cô…”

Yết hầu anh chuyển động.

Giọng khàn đến mức gần như vỡ vụn.

“Tôi không sao.”

Tôi cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc.

Đúng lúc ấy, tên áo đen bị bóp nát cổ tay đã hoàn hồn.

Hắn oán độc nhìn chúng tôi rồi hét với tên cầm đầu:

“Đại ca! Người phụ nữ này có vấn đề!”

“Huyết mạch của cô ta có thể xoa dịu Yêu Vương!”

“Cô ta chính là ‘chìa khóa’!”

“Bắt được cô ta thì có thể khống chế Yêu Vương!”

Trong mắt tên cầm đầu lóe lên vẻ tham lam.

“Cùng lên!”

“Bắt người phụ nữ đó!”

Mấy tên áo đen còn lại lập tức từ bỏ giao chiến với viện trưởng, đồng loạt lao về phía tôi.

“Bảo vệ Tiểu Vãn!”

Chú hai hét lớn, cùng những bảo vệ khác dựng thành một bức tường người chắn trước mặt tôi.

Nhưng bọn họ hoàn toàn không phải đối thủ.

Chỉ trong nháy mắt đã bị đánh tan.

Mắt thấy những móng vuốt đen sắp chạm tới tôi, Ân Cửu Tẫn đột nhiên kéo tôi ra phía sau, dùng thân hình cao lớn che chắn kín mít.

Anh đã thoát khỏi áp chế của Lồng Trấn Yêu, lại được sức mạnh của tôi tạm thời xoa dịu.

Mặc dù trọng thương, khí thế lại còn đáng sợ hơn trước.

“Một đám kiến.”

Anh lạnh lùng lên tiếng, giọng nói không có chút tình cảm.

Anh từ từ giơ tay.

Lần này…

Không ai có thể ngăn cản anh.

Yêu khí đen ngưng tụ sau lưng thành hư ảnh của một con cự thú dữ tợn, ngửa mặt phát ra tiếng gầm vô thanh.

“Tất cả các ngươi…”

“Tan thành tro bụi cho ta!”

Dao động năng lượng kinh khủng bùng nổ lấy anh làm trung tâm.

Toàn bộ viện điều dưỡng rung chuyển dữ dội.

Những tên áo đen đang lao tới thậm chí không kịp hét một tiếng đã lập tức bị yêu khí màu đen xé thành mảnh vụn, chẳng còn để lại dấu vết.

Sắc mặt tên cầm đầu trắng bệch.

Hắn không ngờ Ân Cửu Tẫn trọng thương như vậy vẫn có thể bộc phát sức mạnh đáng sợ đến thế.

Hắn không chút do dự quay người muốn chạy.

“Muốn đi?”

Ánh mắt Ân Cửu Tẫn lóe lên sự giễu cợt.

Anh chỉ tùy ý chỉ một ngón tay.

Một luồng hắc khí như mũi tên sắc bắn ra, lập tức xuyên thủng tim tên áo đen.

Hắn không thể tin nổi cúi đầu, nhìn cái lỗ lớn trên ngực mình.

Sau đó cơ thể mềm nhũn, ngã xuống.

Trận chiến kết thúc chỉ trong hơn mười giây.

Cả sân hỗn loạn tan hoang.

Chỉ còn lại người của viện điều dưỡng và chúng tôi.

Tất cả đều trợn mắt há miệng nhìn Ân Cửu Tẫn như Ma Thần giáng thế.

Sau khi làm xong tất cả, khí thế trên người anh rút đi như thủy triều.

Cơ thể anh lảo đảo, quỳ một gối xuống đất rồi phun ra một ngụm máu đen.

“Ân Cửu Tẫn!”