Thế giới bên kia, nhà họ Nam.
Vạn Kiều Kiều đã bị nhà họ Nam giam lỏng.
Lúc tỉnh lại ngày hôm đó, nhận ra mình đã thực sự trở thành Nam Tri Tuế, trong lòng Vạn Kiều Kiều dâng lên một sự cuồng hỉ.
Khi bị tên điên Sài Tân Già bắt cóc, nội tâm Vạn Kiều Kiều sợ hãi tột độ, nhất là khi biết gã nhìn thấu việc cô ta đã trọng sinh. Nào ngờ gã lại đưa ra một đề nghị khiến cô ta không thể nào từ chối.
Đó là, để cô ta lấy linh hồn trọng sinh nhập vào cơ thể Nam Tri Tuế, thay thế nó hoàn toàn.
Vì điều này, cô ta đã chịu đựng nỗi đau đớn khi bị cưỡng chế lôi hồn phách ra khỏi cơ thể, rồi vượt qua sự giày vò khi bị chất lỏng đen nuốt chửng, dung hợp.
Lúc bị nghiệp hỏa chấn nát, trơ mắt nhìn Sài Tân Già bị tiêu diệt, Vạn Kiều Kiều những tưởng kế hoạch lần này sẽ tan thành mây khói. Nào ngờ, sự xuất hiện của người đàn ông kia đã mang đến cho cô ta cơ hội thay thế Nam Tri Tuế hoàn hảo nhất.
Khoảnh khắc hồn phách Nam Tri Tuế bị đối phương đánh văng ra ngoài, Vạn Kiều Kiều vốn đã dung hợp với chất lỏng đen đã nhân cơ hội lấy một mảnh của mình bám vào cơ thể A Tuế rồi hòa nhập vào đó.
Từ đó mới có cô ta của hiện tại.
Mở mắt ra thấy những người quen thuộc vây quanh mình, Vạn Kiều Kiều lúc đó suýt nữa ngửa mặt lên trời cười điên dại.
Cô ta cảm thấy mọi thứ cuối cùng đã trở lại quỹ đạo đúng đắn của nó.
Nào ngờ, sau khi trở thành Nam Tri Tuế, hiện thực lại hoàn toàn khác xa với những gì cô ta tưởng tượng…
Chương 343: Tam sư phụ đến rồi
“Con bào ngư trong cháo hải sản này bé tí tẹo thế mà cũng dám mang cho tôi ăn hả?”
Vạn Kiều Kiều đội lốt khuôn mặt của bé A Tuế, mặt mũi căng lên, lớn tiếng lên lớp quản gia mang thức ăn tới: “Còn trứng xào thì tôi chỉ ăn trứng xào nấm truffle đen thôi, ông thấy tôi còn nhỏ nên định lấy mấy thứ này lừa tôi chứ gì? Có tin tôi bảo cậu cả sa thải ông không?!”
Vẫn là khuôn mặt phúng phính đáng yêu đó, nhưng lúc này vì những lời nói cay nghiệt của cô ta mà nét mặt trông cũng thay đổi rõ rệt. Nếu không phải quản gia đã được nhị thiếu gia dặn dò từ trước, thì lúc này chắc chắn ông sẽ rất đau lòng.
Nhưng giờ phút này, biết rõ đây không phải tiểu thư Tri Tuế thật, trên mặt ông chỉ có vẻ mặt lạnh nhạt, công tư phân minh: “Bữa sáng hôm nay đều do Trăn thiếu gia đặc biệt dặn dò làm, nếu cô thấy không hài lòng, có thể tùy ý đi mách.”
Ông dừng một chút, cố ý liếc nhìn hình hài nhỏ bé trước mặt: “Với điều kiện là, cô có thể gặp được đại thiếu gia.”
Câu nói khiến Vạn Kiều Kiều tức điên, vứt toẹt cái thìa đang cầm loảng xoảng xuống khay thức ăn. Cô ta chỉ tay vào quản gia, hét lớn: “Tôi muốn ra ngoài! Tôi muốn đi tìm cậu cả của tôi!”
Quản gia nghe vậy không hề lay chuyển: “Lão gia tử đã dặn, sức khỏe cô chưa hồi phục, tạm thời không được ra gió, tốt nhất cứ ở yên trong phòng. Thức ăn tôi để đây.”
Nói xong, mặc cho Vạn Kiều Kiều phía sau tức giận ném đũa thế nào, quản gia vẫn tự mình quay người rời đi.
Ra khỏi phòng, đóng cửa lại, quản gia mới thở dài một hơi. Nghĩ đến tiểu thư vốn dĩ ngoan ngoãn đáng yêu lại biến thành bộ dạng hiện tại, trên mặt ông chỉ còn lại nỗi xót xa vô hạn.
Vừa định xuống lầu thì thấy Nam Cảnh Lam đi tới, thấy bộ dạng của quản gia, anh liền hỏi: “Nó lại nổi cáu à?”
Đối diện với Nam Cảnh Lam, nét mặt quản gia có chút khởi sắc, nhưng cuối cùng vẫn để lộ vẻ phiền muộn: “Cứ làm ầm lên đòi ra ngoài, cơm cũng không chịu ăn đàng hoàng, chẳng giống trước đây…”
Nghĩ đến sức ăn tốt của tiểu thư trước kia, ăn gì cũng thấy ngon miệng, rồi so sánh với kẻ hiện tại, chỉ đòi nguyên liệu đắt tiền chẳng màng gì khác, quản gia lại muốn thở dài.
Nam Cảnh Lam nghe vậy cũng hiểu ra vấn đề, nhưng vẫn nói: “Nó muốn ăn gì thì cố gắng làm cho nó, chỉ cần không để nó đói, những chuyện khác không quan trọng.”

