Đây lẽ nào chính là truyền thuyết về “mẹ cuồng con gái” cao cấp hơn cả “nô lệ của con gái” sao?

Tiểu A Tuế cũng cảm thấy dì xinh đẹp này lật mặt hơi nhanh, nhưng cô bé rất hiểu đạo lý gió chiều nào che chiều ấy, lập tức buông đùi Văn Nhân Thích Thích ra, xoay người chuyển sang ôm đùi Khương Hủ Hủ, miệng không quên đổi giọng:

“Hủ Hủ xinh đẹp!”

Khương Hủ Hủ: …

Có cảm giác bị nắm thóp.

Liền nghe Tiểu A Tuế hỏi: “Tổng bộ Linh Sự ở đâu vậy chị?”

“Muốn đến tổng bộ Linh Sự thì không cần tự mình đi tìm, trực tiếp triệu hồi tổng bộ đến là được.”

Khương Hủ Hủ nói rồi, dẫn mọi người ra bãi đất trống trong sân biệt thự, chỉ thấy cô giơ một tay ra, một đạo bùa lệnh lập tức bay ra từ lòng bàn tay, lơ lửng trên không trung, tỏa ra linh quang.

Khương Hủ Hủ một tay bấm quyết, nhẹ nhàng điểm vào bùa lệnh, không cần niệm chú, chỉ khẽ gọi một tiếng:

“Lâu Cốt.”

Một tiếng gọi không nặng không nhẹ, tất cả mọi người chỉ thấy cùng với giọng nói của cô, xung quanh nhanh chóng dâng lên những tầng sương mù đầy nước.

Trong màn sương, một tòa nhà cao tầng ở đằng xa đột nhiên xuất hiện.

Chỉ trong chớp mắt, tòa nhà cao tầng đó đã hiện ra trước mắt tất cả mọi người.

Nhìn bề ngoài, tòa nhà đó lớn hơn vườn hoa biệt thự rất nhiều, nhưng kỳ lạ thay, nó cứ như thể vốn đã sừng sững ở đây từ trước, cửa chính mở rộng.

Tiểu A Tuế vốn tưởng mình đã va chạm nhiều sự đời rồi, nhưng đi theo Hủ Hủ, mỗi ngày cô bé lại được mở mang tầm mắt mới.

Thế mà lại nhìn thấy cả một tòa lầu ma đã thành tinh cơ đấy!

Nhìn tòa lầu ma đột ngột xuất hiện, cô bé không những không thấy sợ, ngược lại hai mắt sáng rực, chỉ vào bùa lệnh mà Khương Hủ Hủ vừa tạo ra trên không trung:

“Cái này là gì thế ạ?”

Bùa lệnh triệu hồi lầu ma sao?

Khương Hủ Hủ nhìn cô bé, giải thích: “Là thẻ thông hành của nhân viên cấp đặc biệt của Linh Sự.”

Bất tài thay, ngoài việc có chút thân phận ở Cục An ninh, Cục Quản lý Yêu quái, Học viện Đạo giáo, cô đồng thời cũng kiêm luôn chức vụ người phụ trách đối ngoại của Linh Sự.

Thẻ thông hành này nói đơn giản thì vừa là chứng minh thân phận của cô, vừa có thể đảm bảo dù cô ở đâu, khi nào cũng có thể trực tiếp triệu hồi Lâu Cốt hiện thân.

Nói một cách dễ hiểu, người khác đi làm là đến công ty làm việc, còn Khương Hủ Hủ đi làm thì có thể bảo cả công ty di chuyển đến trước cửa nhà mình.

“Đỉnh, đỉnh quá đi!”

Tiểu A Tuế không hề che giấu lời khen ngợi của mình.

Lâu Cốt trước mặt dường như nghe được lời cô bé, tòa nhà vốn đã cao chót vót bỗng chốc như vươn mình đầy tự hào, cao thêm vài tầng nữa.

Tiểu A Tuế thấy vậy lại không kìm được “oa” lên một tiếng.

Với thân phận của Khương Hủ Hủ, cô hoàn toàn có thể đưa người vào tổng bộ tham quan, nhưng Lâu Cốt là tổng bộ Linh Sự, bên trong có kết nối các thông đạo ở khắp nơi cũng như các cánh cửa địa ngục.

Người bình thường tùy tiện bước vào, lỡ không cẩn thận mở nhầm cánh cửa địa ngục nào đó, nói không chừng sẽ bị hút mất hồn khiếu.

Do đó, Khương Hủ Hủ không định đưa nhóm Khương Hãn vào.

Còn về Tiểu A Tuế… cô bé lại khác.

Khương Hủ Hủ dẫn Tiểu A Tuế bước vào lầu ma.

Khoảnh khắc bước chân vào, toàn bộ Lâu Cốt như khẽ rùng mình một cái, giây tiếp theo, dưới chân hai người “xoạt” một tiếng hiện ra một tấm thảm dài màu đỏ đen, tấm thảm kéo dài mãi vào tận đại sảnh bên trong lầu.

Khương Hủ Hủ nhìn sự đãi ngộ đặc biệt của Lâu Cốt, chỉ nhướng mày.

Hồi trước lần đầu tiên cô bước vào Lâu Cốt đâu có được đãi ngộ này.

Tiểu A Tuế thì không nghĩ nhiều, tưởng rằng vốn dĩ nó đã như vậy.

Bước vào bên trong Lâu Cốt, Tiểu A Tuế một lần nữa bị kinh ngạc.

Lâu Cốt nhìn từ bên ngoài chỉ là một tòa nhà cao tầng bình thường không có gì đặc sắc, nhưng khi vào trong mới phát hiện bên trong biệt hữu động thiên.