Tôi đứng bên cạnh bà, không nói gì.

“Năm xưa mẹ kéo dài tận năm năm,” Bà tiếp tục nói, “Không phải vì không đủ bằng chứng, mà là vì không cam lòng. Bố con có người bên ngoài, mẹ biết. Ông ấy tưởng mẹ không biết, nhưng thực ra mẹ biết hết. Mẹ nhẫn nhịn năm năm, chính là muốn xem ông ấy rốt cuộc có quay đầu lại hay không. Đến cuối cùng mẹ mới phát hiện ông ấy không thể quay đầu được nữa, không phải vì người đàn bà kia tốt đẹp đến mức nào, mà là ông ấy đã quen với cảm giác được người ta tâng bốc bên ngoài, không sửa được nữa rồi.”

Bà quay đầu lại nhìn tôi, trong mắt lấp lánh những tia sáng vụn vỡ: “Con mất ba năm. Ít hơn mẹ hai năm.”

“Mẹ à, chuyện này đâu có gì đáng tự hào.”

“Không,” Bà lắc đầu, “Rất đáng tự hào là đằng khác. Điều đó chứng tỏ con tỉnh táo hơn mẹ, nhẫn tâm hơn mẹ, biết thế nào là dừng lại đúng lúc hơn mẹ. Làm mẹ mà thấy con gái bản lĩnh hơn mình, đương nhiên phải tự hào chứ.”

Một ngày trước Tết Thanh Minh, tôi đến nhà cũ của họ Chu một chuyến.

Là ông nội Chu gọi điện kêu tôi tới. Ông nói chuyện trong điện thoại rất khách sáo, nói muốn gặp mặt tôi một lần trước khi tôi và Chu Diên Sinh chính thức hoàn tất thủ tục, có vài lời muốn nói trực tiếp với tôi.

Tôi không biết ông định nói gì, nhưng nể mặt ông tôi vẫn nên đi. Mấy năm nay tuy ông ngầm cho phép những việc làm của mẹ con Tô Mỹ Vân, nhưng ít nhất ông chưa bao giờ diễn kịch trước mặt tôi, chưa bao giờ giả vờ coi tôi như cháu gái ruột. Đôi khi, sự xa cách chân thực còn khiến người ta dễ chịu hơn sự nhiệt tình giả tạo.

Căn nhà cũ vẫn như xưa, cây long não cổ thụ trong sân xanh tốt rợp bóng, chiếc xe lăn của ông nội đậu giữa sân. Ông ngồi trên xe lăn, đùi đắp một chiếc chăn màu nâu nhạt, đang phơi nắng dưới sự giúp đỡ của hộ lý.

“Ông nội.” Tôi bước tới, ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh ông.

“Nhược Nhan đến rồi à.” Ông phẩy tay bảo hộ lý lui ra, quay đầu lại nhìn tôi, ánh mắt dừng lại trên mái tóc đã cắt ngắn của tôi một chút, nhưng không nói gì.

Im lặng một lúc, ông lên tiếng, giọng nói già nua mà chậm rãi: “Chuyện của Diên Sinh, là do ta quản giáo không nghiêm. Để cháu phải chịu thiệt thòi rồi.”

“Ông không cần xin lỗi đâu ạ.”

“Không phải xin lỗi, mà là nói thật.” Ông ho vài tiếng, lồng ngực phập phồng hơi mạnh, “Ta già rồi, rất nhiều chuyện không quản nổi nữa. Mỹ Vân con người đó, tâm thì tốt nhưng thủ đoạn cứng rắn quá, phàm chuyện gì cũng chỉ nghĩ đến thể diện nhà họ Chu. Còn Diên Sinh lại là một đứa hồ đồ… Nói cho cùng, là người làm bề trên như ta đây chưa quản chặt.”

“Nhược Nhan, ta gọi cháu đến, là muốn nói với cháu hai việc.” Ông nhấc bàn tay gầy guộc lên, giơ một ngón tay, “Việc thứ nhất, chuyện làm ăn của công ty bố cháu, ta đã sai người thanh toán toàn bộ khoản tiền đang đọng lại rồi, ngoài ra còn bổ sung thêm một hợp đồng mua sắm vật liệu xây dựng mới. Chuyện này là ta có lỗi với cháu, không thể để bố cháu phải gánh chịu thay cháu được.”

“Việc thứ hai,” Ông giơ ngón tay thứ hai lên, giọng nói bỗng trầm xuống, thấp đến mức chỉ mình tôi có thể nghe thấy, “Bên chỗ Mỹ Vân có thể sẽ có chút động tác nhỏ. Nó nuốt không trôi cục tức này, dạo này đang tìm người tung tin đồn nhảm về cháu trong giới. Cháu yên tâm, ta đã đánh tiếng cảnh cáo nó rồi, nhưng nếu nó làm quá quắt, cháu cứ thẳng tay mà xử lý, không cần nể mặt ta. Thể diện của nhà họ Chu, không nên để một người phụ nữ như cháu phải giữ gìn.”

Tôi nhìn đôi mắt đục ngầu của ông, bỗng thấy hơi xót xa. Ông đã làm người cầm lái nhà họ Chu suốt bốn mươi năm, đưa một công ty xây dựng nhỏ trở thành một tập đoàn bất động sản vốn hóa hàng chục tỷ tệ, đến cuối đời lại ngồi phơi nắng trên xe lăn, đến cả con dâu mình cũng không quản nổi.

“Ông nội, cảm ơn ông.”