“Anh Dịch, vừa rồi bố mẹ lại gọi giục em kết hôn. Em không muốn về căn nhà đó nữa. Anh có thể cho em ở nhờ vài hôm không? Đợi tìm được chỗ em sẽ chuyển đi.”
Nhan Dịch sững lại.
Cuối cùng anh day mi tâm:
“Cứ ở trước đi. Bên Tiểu Ngư anh sẽ nói.”
Hôm ấy, nữ chủ nhân của căn nhà không trở về.
Nhan Dịch cũng quên mất phải đi tìm.
Anh bận chăm sóc ánh trăng sáng, bận hồi tưởng thời niên thiếu.
Thời gian trôi nhanh đến mức khi anh nhận ra cô dường như đã rất lâu không tìm mình, anh đã sắp trở thành chú rể…
Sáng ngày đón dâu, mấy người trong nhóm đều tới địa điểm tổ chức từ sớm.
Họ còn gửi định vị vào nhóm:
【Bọn tôi tới hết rồi.】
【Chị dâu chịu hoãn cưới mà bảy ngày không khóc không làm loạn, hôm nay bọn tôi chính thức công nhận chị dâu là người trong nhóm.】
Màn hình đầy những câu “chúc mừng” và “hoan nghênh gia nhập”.
Nhưng chẳng ai phát hiện người “chị dâu” họ đang nhắc tới đã rời nhóm từ lâu.
Nhan Dịch cong môi, trả lời:
【Hôm nay cứ ăn uống vui vẻ, nhưng đừng trêu cô ấy. Cô ấy da mặt mỏng.】
Đặt điện thoại xuống.
Anh vừa cài hoa chú rể lên ngực thì Lý Gia đột nhiên gọi tới:
“Anh làm cái gì vậy? Đổi địa điểm cưới sao không nói với bọn em?”
Bước chân Nhan Dịch khựng lại:
“Đổi địa điểm gì?”
“Khách sạn năm sao này em biết. Mỗi ngày họ chỉ tổ chức một đám cưới, nhưng bên này đã có người đang làm lễ rồi.”
Giọng Lý Gia vừa gấp vừa rối:
“Rốt cuộc chuyện gì thế? Bọn em tới hết rồi, giờ anh mới bảo đổi chỗ à?”
Bàn tay cầm điện thoại của Nhan Dịch siết chặt.
Có người đang tổ chức?
Nhưng anh đâu hủy đặt chỗ.
Đám cưới chỉ dời sang hôm nay.
Bên tổ chức cũng chưa nói có vấn đề gì.
Anh cúp điện thoại rồi gọi cho Tiểu Lâm, người điều phối đám cưới.
Chuông reo ba lần thì kết nối.
“Tổng giám đốc Nhan?”
“Khách sạn là sao? Địa điểm tôi đặt, tại sao bây giờ lại có người khác tổ chức đám cưới?”
Tiểu Lâm bên kia khựng lại như chưa hiểu:
“…Tổng giám đốc Nhan, chẳng phải anh nói tất cả chuyện liên quan đến đám cưới đều nghe theo cô Lộc sao?”
Nhan Dịch cau mày:
“Tôi có nói. Nhưng chỉ là hoãn một tuần…”
“Đúng vậy, là hoãn một tuần.”
Giọng Tiểu Lâm có chút khó hiểu.
“Cô Lộc nói dùng một tuần đó để chúng tôi thay đổi toàn bộ trang trí và quy trình, đổi danh sách tiệc sang phía anh Chu.”
“Cô ấy còn trả thêm một khoản bồi thường, nói đã làm phiền chúng tôi.”
“Tổng giám đốc Nhan, hay là anh liên lạc với cô Lộc trước xem có hiểu lầm gì không?”
Yết hầu Nhan Dịch chuyển động.
Hoãn một tuần…
Là để thay đổi toàn bộ cách bố trí?
Người phụ nữ này rốt cuộc đang làm trò gì?
Anh nén một bụng tức giận, gọi số của cô.
Nhưng số điện thoại cả tuần anh không gọi tới vẫn đang nằm trong danh sách đen.
Cho đến khi Lý Gia lại gọi:
“Anh, họ hàng bạn bè tới ngày càng đông rồi, tất cả đang đứng ngoài đường. Anh mau gửi địa chỉ mới đi!”
Nhan Dịch không biết phải nói gì.
Cúp máy, anh chộp lấy chìa khóa xe rồi đi ra ngoài.
Họ đã chuẩn bị cho đám cưới này suốt ba tháng.
Mọi thứ đều chọn thứ tốt nhất, phù hợp nhất, để không để lại tiếc nuối.
Anh không tin cô thật sự có thể nói không cần là không cần.
Khi tới cửa khách sạn, từ xa anh đã nhìn thấy bảng đón khách.
Nền đỏ chữ vàng.
Hôn lễ hai nhà Chu – Vân.
Khách mời từng nhóm đi vào trong, tiếng cười và tiếng nhạc từ hướng sảnh tiệc vọng ra, vô cùng náo nhiệt.
Còn đám bạn của anh đứng trên bậc thềm ngoài cửa, sắc mặt người nào cũng khó coi.
Lý Gia thấy anh, lập tức bước nhanh tới, hạ giọng:
“Em hỏi rồi. Người họ Chu này chính là cộng sự của chị dâu.”
“Chị dâu tặng miễn phí sảnh tiệc cho lão Chu à? Còn chị ấy đâu?”
Nhan Dịch không trả lời.
Lý Gia hỏi:
“Đừng đứng ngẩn ra nữa. Nhà chị dâu ở đâu? Bọn em cùng qua.”

