Cậu tôi liền vỗ mạnh một cái vào lưng anh:
“Con trai thì đưa đi làm gì.”
“Em con là con gái, sao mà giống con được?”
Sau này nghĩ lại, tôi cảm thấy có một từ cũng rất hợp với cậu: con gái cưng.
[Truyện được dang tài duy nhất tại MonkeyD.net.vn- https://monkeyd.net.vn/toi-la-tong-luu-chau/chuong-10.html.]
Cậu chẳng mấy kiên nhẫn với hai anh, nhưng mỗi lần nói chuyện với tôi thì luôn nhỏ nhẹ dịu dàng.
Hai ngày trước khi lên đường, mợ mua t.h.u.ố.c nhuộm tóc về.
“Lưu Châu, con giúp mợ nhuom toc nhé, may sợi toc bạc của mợ giờ còn nhiều hơn cả toc đen rồi.”
Thuốc có mùi khá hăng.
Khi đang khuấy đều, tôi khẽ nói:
“Không cần nhuom đầu, mợ như vay là đẹp lắm rồi.”
Mợ soi gương, cười hì hì:
“Đương nhiên rồi. Mợ hồi còn trẻ cũng là hoa khôi may vùng quanh đay đó.”
“Nhung vai bua nữa đua con đen truờng, phải nhuom chu. Toc bạc nhiều qua, lỡ bị ba mẹ nguời ta so sanh thì xấu hổ thay con mất.”
Sao mà xấu hổ được chứ.
Mợ là người thần tốt nhất trên đời.
Mợ là người mẹ xứng đáng nhất trên thế gian này.
Thuốc nhuộm còn dư lại một ít, đúng lúc cậu về tới. Cậu xoa đầu tôi: “Đừng để phí, nhuom cho cau một ít luôn đi.”
Anh hai đứng dựa vào khung cửa, trợn mắt giọng chua lè:
“Hai vợ chong con biết lam dang nữa co đay … ”
Ký túc xá là phòng sáu người.
Mợ chọn cho tôi chiếc giường nắm phía trong.
“Gần cửa số mua đong lạnh lam, sat cửa ra vao thì dễ bị gio lua, nửa đem còn có khi phải day mở cửa cho người ta. Cái giường nay là
tốt nhất.”
Cậu đi mua đồ sinh hoạt cho tôi, mợ thì trải giường.
Một dì bên giường cạnh nói:
“Con gái chị giống ba quả, chứ chẳng giống mẹ gì hết.”
Mợ khựng lại một chút, rồi vừa trải giường vừa nói:
“Nó là cháu gái tôi, tôi là mợ nó, không giống là phải rồi.”
Dì kia thoáng sững người, có vẻ thắc mắc sao lại là cậu mợ đưa tôi đến, nhưng cũng không hỏi gì.
Tôi bước tới, giúp mợ kéo góc chăn, giọng rỗ ràng cất lên:
“Chau được cậu mợ nuoi lớn. Cậu mợ chính là ba mẹ ruột của cháu.”
Khoảnh khắc đó, tay mợ đang giữ góc chăn run lên một cái thật mạnh.
Vài giây sau, mợ mới nặng nề gật đầu:
“Đúng vậy. Tuy không phai do mợ sinh ra, nhưng giờ con là con gai ruột của mợ.”
Anh hai vốn đã muốn thi cao học, nhưng vì lo hoàn cảnh gia đình nên vẫn chần chừ.
Giờ có anh c cho ăn viên t.h.u.ố.c an tâm, anh hai bắt đầu toàn tâm toàn ý chuẩn bị.
Anh ấy vốn thông minh, hồi đó thi cao học còn chưa qua cạnh tranh như sau này, tỷ lệ đậu cũng cao hơn thi đại học. Va anh đã thi đậu cao học trường Đại học Chiết Giang.
Không cần đóng học phí.
Thầy hướng dẫn anh ấy chọn cũng ổn, mỗi thang theo thầy làm dự an còn được trợ cấp.
Ngoài chuyện tự lo được cho mình, anh còn dư tiền mua qua sinh nhật cho tôi.
Trong suốt mấy năm tôi học đại học, cậu – người đã ngoài năm mươi – lại bắt đầu học nghề điện.
Học xong là ra làm được luôn.
Cậu theo đội thi công điện nước đi làm công trình.
Không phải làm theo ngay ma làm khoan công, xong một nha thì tính tiền một nhà.
Cậu chăm chỉ, làm việc kỹ cang, một thang cung kiem được tầm may chục ngàn tệ.
Mợ cung theo cau khap noi, khi thì lam nhan vien xep hang trong sieu thị, khi thì rửa bat don dẹp trong quan an, noi chung là không
lúc nào ranh rôi. Ca nha ngay cang an nên làm ra.
Cậu muốn đập bỏ căn nhà cũ ở quê để xây lại.
Anh ca va anh hai hết loi khuyen cau nen mua nha ở thị tran: “Nha ở que sau nay cung không ai ở nữa.”
“Không có giá trị tích lũy hay sinh lời gì đâu.”
Lúc ấy, cậu hút một hơi thuốc, chậm rãi nói:
“Thì ba mẹ ở mà. Sau nay tui bay về, chẳng lẽ không co cai tổ mà chui vô?”
“Thành phố có tốt co nao, thì goc rễ cua ba mẹ cũng vẫn còn ở cái làng này.”
Bay gio trong lang, nha nao nha nay deu la nha cao tang. Chỉ con nha chung toi la van ở nha cap bon cũ kỹ.
Những nam qua, cau mo khong biết đa bị nguoi trong lang cưoi che bao nhieu lan.
Xây một căn nha cao tang mới, có lẽ không chỉ là chuyện dưỡng gia, mà còn liên quan đến thể diện và sự tự tôn nữa.
Kỳ nghỉ đồng năm hai đại học, bạn gái của anh cả muốn đến chơi nhà. Để chuẩn bị đón tiếp cô ấy, anh cả dẫn tôi lên thị trấn mua đồ.
Không ngờ lại đụng phải bạn gái cũ của anh ấy.
Tỉnh ra, họ chia tay đã đúng ba năm.
Bạn gái cũ của anh cả bế theo một đứa trẻ, chừng hơn một tuổi.
Trời lác đác tuyết rơi, hai người đứng trước cổng chợ quần áo, chỉ nói chuyện vài câu xã giao.
“Bầy giờ anh cưới vợ chưa?”
“Sắp rồi, may hôm nữa bạn gai anh sẽ về nhà chơi.”
“Vẫn còn làm ở xưởng à?”
“Không, giờ anh làm tự do, kiểm tiền ở nhà.”
Bạn gái cũ im lặng may giay rồi hỏi: “Vậy … anh có lo nổi tiền sinh lễ không?”
Anh cả cười nhạt: “Bạn gai anh nói nha cô ay không đặt nặng chuyện đó.”
Nụ cười của bạn gái cũ nhạt nhòa như sương trắng: “Vậy thì tốt, chúc anh hạnh phúc.”
Trời lạnh buốt, đửa bé trong lòng cô ẩy bắt đầu quấy khóc.
Cô vừa dỗ con vừa nói lời tạm biệt với anh cả.
Lúc hai người sắp đi lướt qua nhau, cô khe khẽ nói một câu:
“Lưu Tài, xin lỗi anh.”
Bước vào trong chợ quần áo, hơi nóng từ điều hòa phả thẳng vào mặt.
Sắc mặt anh cả có chút u uất.
Toi buc bội: “Sao anh không noi voi co ay la anh kiem đuoc nhieu tiền rồi, coi nhu va vo mat co ta mot cai?”
“Luc trước la anh khong co ban lĩnh, cung khong thể trach co ay đuợc. Suy cho cung thi la khong co duyen thoi.”
“Luc yêu nhau hai nam, anh cung chẳng mua gì tốt cho co ay, thật ra co ay cung chịu nhiều tủi thân.” “Em nhìn cách ăn mặc của cô ấy bây giờ là biết, chắc sống cũng chẳng khá giả gì.”
“Không cần thiết phải làm cô ấy kho xử thêm nữa.”
Tôi nghĩ tham, co le cung chính vì anh ca biết dồng cam và thau hiểu người khác như vậy … nên mới viết được truyện hay đến thế.
Đường tình cẩm của anh cả cũng không mấy suốn sẻ.
Chị dâu là con một, lại còn là sinh viên đại học. Ban đầu, nhà chị không đồng ý.
Sau nay, anh ca đặt cọc mua được nha ở tỉnh thành, còn mua luôn ca xe. Anh họ của chị dâu lại làm bien tập viên cho một trang web, biết danh tiếng của anh ca trong giới viết lách.
Gia cảnh bên nhà chúng tôi cũng không còn như mấy năm trước nữa.
Cậu có nghề trong tay, trong nha không còn nợ nần.
Anh hai là nghiên cứu sinh, tôi cũng là sinh viên đang hoàng.

