Về sau chắc chẵn không trở thành gánh nặng cho anh cả, ngược lại còn có thể hỗ trợ lẫn nhau.

Qua bao nhiêu sóng gió, anh cả cuối cùng cũng viên mãn yên bề gia thất ở tuổi ba mươi.

Trong làng, những người không học đại học đang hoang đều đã cưới vợ sớm.

Nhiều bạn học cấp hai của anh, con đã học lớp bốn tiểu học rồi.

Hôm dâng trà mời mẹ chồng, mợ tôi khóc như mưa.

Ba nam tay chị dau, nghẹn ngao noi: “Luu Tai từ nho đã hiểu chuyen, ngoan ngoan, khong thích noi nhiều. Từ nay giao no cho con, hai
đứa chỉ cần sống voi nhau cho tot la được rồi.”

“Ba mẹ không cần tụi con phải lo đâu.”

Hồi anh cả dậy thì nổi loạn, mợ nói một câu là anh cai một câu.

Có khi nói gì anh cũng làm ngơ như không nghe thấy.

Giờ chắc mợ quen hết rồi, chứ hồi đo ba từng gian đến mức muốn cầm d.a.o c.h.é.m anh cả ấy chứ.

Anh hai học lên năm ba cao học, ký được hợp đồng với một doanh nghiệp nhà nước ở Thượng Hải.

Mức lương hàng năm rất khá, mà làm đủ năm còn có thể xin hộ khẩu.

Mợ tức đến phát điên.

“Xa tít mù tắp vậy, sau này còn trông cậy gì được nữa?”

“Thằng con này nuôi uổng công rồi, từ nhỏ đã nghịch như mèo hoang, chẳng chịu yên một chỗ. Giờ thì hay rồi, bay thẳng đến chân trời
luôn!”

Anh hai cầm điện thoại lên: “Hay con gọi cho bên công ty, nói là không đi nữa?” Mợ lập tức giat lay điện thoại từ tay anh hai: “Thần kinh a con, chỗ lam tốt nhu vay, bao nhieu người chen chuc muốn vô còn không
được.”

Tôi thì chỉ muốn sớm ra trường đi làm để báo đáp gia đình.

Nhưng anh cả với anh hai đều khuyên tôi nên học tiếp cao học.

“Bay giờ bằng đại học đầu còn là gì nữa. Em mà tốt nghiệp xong mới thi thì không dể đậu đầu.”

“Ba mẹ có tụi anh lo rồi, em là con gái, bận tâm làm gì.”

Mợ hừ một tiếng: “Cứ đi thi đi, ai biết có đậu không.”

Tôi hỏi lại: “Lỡ đậu thì sao?”

“Đậu thì đi học. Học nghiên cứu sinh đầu có tốn học phí. Mợ với cậu còn khỏe, tự lo được.”

Lúc đó mẹ ruột lại bắt đầu than vẫn:

“Còn học nữa ha? Học kiểu này toi 26 tuổi là cái chắc! Khi đó thì thành gái ế luôn, còn ai rước nữa?”

“Mẹ thấy tốt nhat là ra đi làm kiếm tiền sớm còn hơn.”

Tôi trợn mắt lườm bả một cái rõ to.

“Tổi học hay không, cưới hay không, mắc mớ gì đến bà!”

Ngành tôi chọn là do anh hai hỏi thăm khắp nơi rồi đề xuất.

Tôi cũng sớm liên hệ với cô giáo hướng dẫn.

Cuối cùng mọi chuyện đều như ý, tôi trở thành học trò của cô ấy.

Và cũng vì thế mà tôi quen biết Lương Trình – sư huynh của tôi, cũng là bạn trai sau này. Sau khi tốt nghiệp cao học, hai đứa tôi cùng ở lại tỉnh thành.

Thật ra, ở nơi khác vẫn có nhiều cơ hội tốt hơn.

Nhưng tôi không muốn sống xa cậu mợ.

Làm được hai năm, chuyện kết hôn cũng được đưa vào kế hoạch.

Lúc ấy, lưng cậu đã còng xuống, tóc mợ cũng chẳng còn lại mấy sợi đen.

Lương Trình biết ro thân thế của tôi.

Hai đứa cùng nhau dành dụm được hai trăm ngàn tệ.

Toi đua the ngan hang cho mợ: “Luc trước đã noi roi, tiền sinh lễ đều se đua cho cau mợ. Trong đay có hai trăm ngan.”

Về sau, luc chung toi sửa sang nha cửa, mợ mang the ay ra: “Tiền trong nay, mợ chua dung đen một xu nào.”

“Giờ tụi con cứ ly mà dùng, mợ với cậu vẫn còn lo nổi cho bản thân. Đợi đến lúc thiệt sự không làm ra tiền nữa, rồi mới tìm mấy đứa
con nhờ cậy.”

Nhà của Lương Trình cũng khá giả, lễ cưới được tổ chức ở khách sạn trong tỉnh thành.

Không hiểu mẹ ruột tôi có lú lẫn rồi không.

Ba ta lại chạy tới bao toi: “Mẹ là mẹ ruột của con, đến hom cưới, mẹ với ba con se len san khấu, để con rể dang trà đổi cách xưng hô
với tụi mẹ nhé!”

Tôi đáp lại bà ta đúng một chữ: “Cút.”

Đến ngày làm lễ.

MC kêu tôi và Lương Trình dâng trà cho cậu mợ. Lương Trình kính cẩn gọi một tiếng: “Ba, mẹ.”

Tôi cũng gọi theo: “Ba, mẹ.”

Cậu mợ ….

Không, kể từ khoảnh khắc đó, tôi chính thức đổi cách xưng hô.

Từ nay về sau, tôi sẽ luôn gọi họ là ba mẹ.

Ba mẹ khi ấy nước mắt lưng tròng, gật đầu lia lịa.

Ba nắm tay Lương Trình, giọng run run: “Ba chỉ có mỗi mình đứa con gái cưng này, con phải hứa với ba, cả đời phải đối xử tốt với nó.”

Mẹ cúi đầu, lục tìm bao lì xì trong túi áo.

Tóc bà mới nhuộm, nhưng chân tóc vẫn lộ rõ một vòng tóc bạc.

Bà đưa bao lì xì day cộm cho Lương Trinh.

“Luc Tiểu Châu con nho, không biết đã chịu bao nhieu khổ. Gio con đã cuoi no rồi, thì từ nay về sau tuyet đoi không được để nó phải
khổ thêm nữa, biết không?”

Tôi rưng rưng nước mắt, cùng Lương Trình quỳ xuống dập đầu, cảm tạ công ơn nuôi dưỡng.

Trên đời có ân sinh thành, cũng có ần dưỡng dục.

Mà đối với tôi, ân dưỡng d.ụ.c lớn hơn gấp trắm lần ân sinh thành.

Thuở nhỏ, tôi hay gặp ác mộng, mơ thấy mình bị kẹt trong khu rừng rậm năm ấy, xung quanh là vô số vỏ ve bủa vây, tôi vùng vẫy thế
nào cũng không thoát ra được.

Về sau, những cơn ác mộng dần dần biến mất.

Là từ khi nào nhỉ?

Co le, la từ lan thu một tram cau mua o an vặt cho tôi.

Cung co le, la từ vo so lan mo mieng thi mang chui, nhung van luon de phan com canh nong hổi đợi tôi về.

Là tình yêu của họ, là tình thương của các anh. Đã dìu tôi bước ra khoi khu rừng rậm tăm tối năm bốn tuổi.