Để tôi có thể dang rộng canh bay vào bầu trời bao la vô tận.
HÂU KÝ
Thời đại học, vẫn còn xảy ra vài chuyện lặt vặt.
Chị hai chỉ lớn hơn tôi hai tuổi.
Khi tôi còn đi học, chị ấy đã ra ngoai làm công.
Tôi tổ chức tiệc mừng đậu đại học, chị ấy không về. Nhưng kỳ nghỉ đồng năm nhất, chị về làng.
Chị tặng tôi một sợi dây chuyền bạc, nói là quà chúc mừng tôi thi đậu đại học.
Tẩm lòng của chị, tôi nhận lấy.
Vậy mà chưa được may ngày, mẹ ruột về quê thăm bà con.
Bà ta noi sợi day chuyền đó là chị hai mua tặng cho bà, chẳng may đưa nham cho tôi.
Dây chuyền bạc thì đáng bao nhiêu đầu, vậy mà bà ta cũng mặt dày tới mức đến đòi lại.
Thật là hết nói nổi.
Tôi đương nhiên trả lại.
Từ đó trong lòng lại cang chán ghét bà ta hơn.
Trong thời gian tôi học cao học, trùng với dịp sinh nhật sáu mươi tuổi của mẹ (mợ).
Tôi tiết kiệm từng đồng, tranh thủ làm thêm ngoài giờ, mua tng bà một sợi dây chuyền vằng.
Đó chính là sự khác biệt giữa con gái và con trai.
Hai anh tôi thì chỉ gửi tiền, không nghĩ sầu xa như thế.
Mẹ lại mắng tôi một trận:
“Phung phí cái kiểu gì vậy? Sợi dây chuyền này đắt thế cơ mà!”
Ăn trưa xong, bà liền đeo vào rồi chạy khắp làng khoe khoang.
“Con gai tôi, Tiểu Châu ấy, tnh tình bộp chộp, suốt ngay đầu tắt mặt toi làm them, chỉ để mua cho tôi sợi day chuyen vàng đắt đỏ
này!
“Tổi bình thường có mấy khi đeo chứ!”
“Các người nói xem, có phải nó phí tiền không!”
“Con gái nhà may người có ai mua dây chuyền vàng cho mấy người chưa?”
Chọc giận một đám cô dì chú bác không ít. Về sau, mẹ ruột cũng thấy sợi dây chuyền đó, ghen tức đến đỏ cả mắt.
Bóng gió xa xôi, ý tứ là bà cũng thiếu một sợi.
Tổi chỉ cười nhan nhạt: “Năm đo chị hai chẳng phải đã mua cho ba một sợi dây chuyền bạc rồi sao?”
Nụ cười trên mặt bà ta lập tức cứng đờ, lúng túng xoay người bỏ đi.
Ba anh em chung toi deu roi lang ra ngoai lap nghiep, con ba mẹ thi vẫn ở lại quê.
Ngoai nhung khi can giup trong chau, ho co thể se den nha đua nao đo ở vai hom, con lại phần lớn thời gian dều thích sống ở quê hơn.
Cũng may bay giờ có WeChat.
Có thể gọi video mỗi ngày.
Ba tôi không ranh dùng điện thoại, nhung mẹ thì ranh lắm.
Ngay nao cung gui may bai viết của may “chuyen gia rom” trong nhóm gia đình. Đại loại như:
“Bua com tat nien co kieng ky, ba mon nay tuyet đoi dung bay lên ban!”
“Phụ huynh cần cảnh giác: Một hành động nhỏ có thể dẫn đến bi kịch!”
“Uống một ngum mổi ngày, trẻ sẽ không bị đầy bụng!”
“Trẻ quay khóc không dứt, có thể là thứ này đang ám!”
–
Có lần, anh hai và tôi cùng đi công tác, không ngờ lại gặp nhau ở Thẩm Dương.
Anh hai goi video cho mẹ.
Noi chuyện được vai câu, anh bèn hỏi:
“Ba đâu rồi?”
Ống kính chuyển một cái, ba đang xem thời sự buổi tối, còn vẫy tay từ xa với bọn tôi. Dù sống ở miền quê hẻo lánh, ông vẫn ngày ngày quan tâm đến đại sự quốc gia.
Anh hai lại nói:
“Mẹ ơi, lần này con đi công tác gặp đung lúc Lưu Châu cũng đi, hai đứa đang an tối chung nè!”
Chỉ thấy ba nhỏ bé trong màn hình lập tức đứng bật dậy, một gương mặt to tướng dí sát vào ống kính.
“Lưu Châu cung co mat a?”
“Các con đi công tác ở đau vậy?”
Ông bắt đầu lải nhải hỏi tới tấp.
Anh hai nghe mà chua xót hết cả lòng:
“Ba, ba noi thật đi, Lưu Châu mới là con ruột của ba, con chắc là con nuôi đúng không?”
Ba liếc một cai, mất kiên nhan:
“Con tránh ra cái coi, che hết cả màn hình rồi kìa.”
Anh hai suýt tức đến hộc máu.
Anh hai thì ba lơ đẹp, chuyện cưới hỏi lại càng đau đầu. Năm này qua năm nọ, anh vẫn chưa đầu vào đầu.
Mẹ sốt ruột muốn c.h.ế.t, lần nào gọi video cũng không quên thúc cưới.
Năm ba mươi tuổi, cuối cùng anh hai cũng có người yêu – là một đàn chị hơn năm tuổi.
Cực kỳ mạnh mẽ!
Năng lực làm việc siêu khủng, lương còn gấp ba lần anh hai.
Mẹ thì không hài lòng:

