“Khóc cái gì mà khóc, hôm nay là ngày vui!”

Bà lấy tay ao lau nước mắt cho tôi, lau đến mức mắt bà cũng đỏ hoe theo.

“Khong phai khoc đau, nha ho Tong mình sau nay se toan la ngay lanh thôi.”

“Cả đám đó, ai ai cũng phải ghen tị!”

Bà xoa đầu tôi dịu dàng:

“Thi xong rồi, toc cũng nên để dài lại. Con gai con đứa, tóc dai trong mới xinh.”

Sau đó, mợ khóa cửa phòng bằng hai lớp khóa, rồi dắt tôi quay lại chổ tiệc.

Anh cả tôi thì đang bị một đám bà thím xúm quanh.

“Chơi máy tính mà cũng ra tiền à?”

“Một thang kiếm được bao nhiêu thế?”

“Con trai bác mới học xong cấp hai, có kiểm được tiền giống con không?”

“Lưu Tài à, thím có đứa cháu gái họ, 22 tuổi, học xong cao đẳng rồi, xinh cực kỳ, thím làm mai cho con nha!”

“Co cũng có đứa chau gai ben ngoại, 20 tuổi, là co giao mầm non, gia canh tốt lắm!”

Anh toi cao một met bay lam, nang khoang sau mươi lăm ký, lọt thom giữa đam phụ nữ tam chuyện, trong nhỏ bé và yếu đuối vô cùng. Mấy bà kia vẫn tiếp tục thi nhau chào mời con cháu nhà mình.

Đúng lúc ấy, anh cả tôi đẩy gọng kính một cái, nhẹ giọng nói:

“Thật ra … con đã có người yêu rồi.”

“Cái gì co ?! ”

Một tiếng hét vang lên giữa đám đồng – là mợ tôi.

Thì ra người yêu của anh cả là một cô gai mà anh quen trong nhóm tác gia online.

Cô ấy cũng là một tác giả nghiệp dư, sắp lên năm cuối đại học.

Mợ tôi nheo mắt nghi ngờ:

“Không phải là bị lừa đấy chứ? No có kêu mày mua trà không ha?”

Chuyen là … trong làng từng co một cậu trai, vì quen bạn gai tren mạng ma bo ra nam sau chục nghìn tệ mua hơn trăm cân trà.

Sau đó chia tay.

Từ đó trở đi, cả làng đều ngầm hiểu một quy tắc: bạn gái bán trà – né cho lẹ!

Anh cả tôi vội xua tay:

“Không có đầu, bọn con gọi video may lan rồi, còn có ảnh nữa.”

Nói xong, anh rút trong ví ra một tấm ảnh thẻ.

Cổ gái trong ảnh có gương mặt rất thanh tú, lúm đồng tiền đáng yêu, ánh mắt sáng ngời.

May ba thím xung quanh dều tiếc nuối nao nề.

Như thể vừa đ.a.n.h mất một món hời cả trắm triệu vậy.

Ma ro rang moi cách đay không lâu, họ còn che bai anh toi toi ta – một thang chỉ biết ru ru ở nha, an bam không biết kiếm tiền.

Mãi đến sau này, tôi mới hiểu ra, có một từ rất hợp với anh cả: “sợ xã giao”.

Anh ấy trông có vẻ cool ngầu, ít nói, nhưng thực ra là vì anh không giỏi và cũng không thích giao tiếp với người khác. Đa phần thời gian, anh sống trong thế giới hai chiều của riêng mình. Đến khi lên đại học, tình cờ tôi mới biết “nick ảo” của anh cả.

Thì ra anh là một tác giả viết truyện mạng thể loại làng quê với lượng fan không hề nhỏ.

Chuyên viết truyện như: “Thần y thôn quê”, “Thầy bỏi làng”, v.v …

Khá nổi tiếng, bảo sao lại kiểm được bộn tiền như thế.

Bữa tiệc tan, mẹ ruột tôi lúc rời đi vẫn cố tỏ ra dịu dàng:

“Tam Muội, đừng hiểu lầm mẹ … Mẹ vẫn quan tâm đến con mà.”

Cha ruột thì nghiến rằng, giọng đầy căm tức:

“Đồ vo on! Luc đo đang le phải dìm c.h.e.t may trong hu phan cho roi!”

Tôi mỉm cười nhàn nhạt:

“Đáng tiếc là tôi vẫn sống – sống rất tốt. Và sau này … tôi sẽ còn sống tốt hơn nữa. Mà điều đó, chẳng liên quan gì đến hai người.”

Cha ruột tôi suýt tức đến phát run.

Chị cả không hài lòng:

“Ba mẹ cũng có nổi khổ riêng, em nên hiểu cho họ một chút.”

Tôi hỏi lại:

“Giờ chính sách cho sinh ba con chưa?”

Chị khẽ thở dài:

“Cũng phải sinh được đứa con trai, không thì chị và chồng chẳng biết ăn nói sao với ba mẹ chồng.”

Hai đứa cháu gái nhỏ của tôi đứng bên cạnh, quần áo cũ sờn, nhìn tôi với ánh mắt sợ sệt.

Đứa lớn nhất tuổi chừng bằng tôi năm xưa.

Tôi nhìn chị cả, hỏi:

“Năm em bốn tuổi, chị dẫn em lên núi nhặt xác ve, sau đó em lạc mất, không về nhà được. Vì sao chị không quay lại tìm em?” “Có chuyện đó sao? Chị không nhớ nữa!”

Thấy không?

Thứ nổi đau khắc cốt ghi tâm mà họ trao cho ta, nỗi sợ hãi suốt đời chẳng thể quên, vậy mà họ chỉ thần nhiên buồng một câu – ‘Chị
không nhớ?

Tôi khế nói, giọng bình tĩnh đến lạnh lẽo:

“Nhưng em thì nhớ.”

“Nếu nam đo em van ở nha họ Trương, em co thể da c.h.e.t trong rừng khi bốn tuổi, c.h.ế.t vì con sốt cao khi bảy tuổi, c.h.ế.t trong trận
lũ năm mười tuổi … ”

“Và chắc chắn – em không thể nào đứng ở đầy với tư cách là một sinh viên đại học.”

“Chị à, đừng tự lừa mình nữa.”

“Họ có từng that lòng yêu thương bon mình, những đứa con gai của họ khong? Trong lòng chị … that sự khong ro sao?”

Hoặc cũng có thể, chị cả là con gái trưởng, đã từng được yêu thương.

Còn tôi, là đứa con gái thứ ba … thật sự chưa từng được ai yêu cả.

Khi chị cả rời đi, sắc mặt chị ấy trông chẳng mấy vui vẻ.

Dù anh cả bảo sẽ lo toàn bộ học phí cho tôi, nhưng cuối cùng tôi vẫn quyết định vay.

Thế là anh cả mua tang tôi một chiếc điện thoại thông minh như phần thưởng. Trường đại học nằm ở thủ phủ tỉnh, ngồi xe khách chỉ mất hai tiếng.

Vậy mà cậu mợ tôi cứ nhất quyết phải đưa tôi đi.

Anh hai bĩu môi:

“Hồi xưa con đi nhập học, chẳng ai đưa đi hết, một mình con tự xoay sở.”