Bố hoảng hốt nhìn em trai, tay run run vươn ra thăm dò hơi thở của thằng bé.
Ông ta loạng choạng lùi lại hai bước, kinh hãi nhìn chúng tôi, rồi bỏ chạy thục mạng.
Tôi và chị cả khóc lóc kéo mẹ ra, sau đó gọi điện báo cảnh sát.
Mẹ sống sót, nhưng em trai thì chết.
Cái chết của em khiến tất cả chúng tôi đau buồn khôn xiết.
Nhưng ngày hôm sau, em trai bỗng nhiên xuất hiện trong nhà, hoàn toàn bình an vô sự.
Cũng chính vào ngày hôm đó, ký ức của chúng tôi hoàn toàn trở nên mờ mịt.
Hay nói chính xác hơn, giống như đột nhiên bị sửa đổi.
Chúng tôi hoàn toàn quên đi sự thật là em trai đã chết, tiếp tục sống cùng thằng bé.
Người đầu tiên phát hiện ra bí mật của em trai chính là bố.
Ký ức của ông ta không hề thay đổi.
Khi một người nhìn thấy đứa con trai do chính tay mình giết chết lại xuất hiện nguyên vẹn trước mắt mình, tâm lý của ông ta sớm muộn cũng sụp đổ.
Và cũng chính vì bố, em trai đã phát hiện ra bí mật này.
Bí mật mà thằng bé phát hiện ra chưa bao giờ là của người khác, mà là bí mật về việc bản thân mình đã chết.
Khi một người phát hiện ra bí mật của ma quỷ, con ma đó nhất định sẽ giết người đó.
Em trai đã giết bố.
Chị cả sinh nghi ngờ về cái chết của bố.
Chị kể với tôi, ngày bố chết, chị thấy em trai lén lút trốn ra ngoài giữa đêm.
Một khi hạt giống nghi ngờ được gieo mầm, bí mật sẽ nhanh chóng bị phát hiện.
Chị cả là người thứ hai phát hiện ra bí mật khủng khiếp này.
Lẽ dĩ nhiên, chị bị em trai giết chết.
Chị cả sau khi chết hoàn toàn bị em trai đồng hóa, và ký ức của chị cũng bị chỉnh sửa.
Chị cho rằng bí mật mình phát hiện ra không phải là của em trai, mà là mẹ đã chết.
Em trai lại sửa đổi ký ức của mẹ, khiến mẹ tưởng rằng người chết ngày hôm đó thực ra là chị cả.
Thằng bé đã thành công khiến chúng tôi bắt đầu nghi ngờ lẫn nhau.
Và mục đích duy nhất của thằng bé là dẫn dắt tôi đi giết chết người sống duy nhất, mẹ của tôi.
10
Lúc này, nước mắt tôi đã giàn giụa.
“Cháu nên làm thế nào đây?” Tôi nghẹn ngào hỏi.
Giọng điệu của cảnh sát mang một sức mạnh dẫn dắt vừa dịu dàng lại vừa kiên định:
“Bạch Nhược, bây giờ bạn cần phải giữ bình tĩnh, bạn không thể để bọn chúng nhận ra bạn đã biết bí mật này. Làm thế nào, đành phải dựa vào chính bạn thôi.”
Tôi dần dần bình tĩnh lại.
Cúp máy, tôi cầm lấy một con dao gọt hoa quả, giấu ra sau lưng.
Tôi đẩy cửa phòng chị cả bước vào.
Chị đang ngồi trên giường, đầu cúi gằm, chiếc cổ gập xuống một góc không tưởng.
“Chị, em nghĩ kỹ rồi, chúng ta quả thực phải lập tức giết chết mẹ.”
Chị cả ngẩng đầu lên trong sự vui sướng tột độ.
Nhưng tôi lại nhìn thấy ác ý sâu thẳm trong mắt chị.
“Vậy chúng ta đi giết bà ta ngay.”
Chị cả hăm hở bước về phía tôi.
Giây tiếp theo, con dao gọt hoa quả giấu sau lưng tôi đâm thẳng vào bụng chị.
Chị cả bàng hoàng nhìn tôi, hoàn toàn không ngờ tôi lại giết mình.
“Em xin lỗi.” Nước mắt tôi tuôn rơi.
Lúc này, ác ý trên mặt chị cả đột nhiên tan biến.
Thay vào đó, là một cảm giác mà tôi vô cùng quen thuộc.
Chị nhìn tôi chăm chú, vươn tay lên, dường như muốn lau nước mắt cho tôi.
Khoảnh khắc tiếp theo, chị cả tan biến ngay trước mắt tôi.
Cảnh vật xung quanh rút đi như thủy triều.
Sàn nhà biến thành những mảnh vỡ nhỏ, cuối cùng thành một màu trắng xóa.
Chuyện này rốt cuộc là sao?
Tôi kinh ngạc nhìn xuống sàn, một cảm giác mất trọng lượng dữ dội bao trùm lấy tôi.
Khoảnh khắc tiếp theo, tôi mất đi mọi ý thức.
Chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên——
“Thử nghiệm thành công.”
11[Sự thật đảo ngược]
Tôi mở mắt, phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường.
Xung quanh là vài người mặc áo blouse trắng.
Họ mỉm cười nhìn tôi.
“Tiểu Nhược, cuối cùng con cũng làm được rồi.”
Tôi nghe thấy giọng nói xúc động của mẹ.

