Ta lắc đầu, dứt khoát từ chối:

“Ngày thứ ba sau khi bị giam vào chiếu ngục, gân tay gân chân ta đã bị cắt đứt, lúc ấy không ai cứu, giờ cũng chẳng ai cứu được.”

“Không như Nhược Nhược của ngài, lúc nào cũng cần có người trông nom.”

Thân hình Vệ Chiêu chao đảo, ta không ngoái đầu, cứ thế quay về viện.

Nếu như đủ tinh ý, thì đã sớm phát hiện phía sau gốc mai đã có một thân ảnh đen kịt đứng đó.

Không ai khác, chính là nửa vị sư phụ của ta – Thẩm Yến.

Hắn nhìn bóng lưng ta, lạnh giọng hỏi Vệ Chiêu:

“Sao ngươi không đi đón nàng ấy về phủ?”

Bước chân Vệ Chiêu khựng lại:

“Nhược Nhược bị trật chân, ta liền quay về trước. Không phải ngươi đón sao?”

Thẩm Yến như có một tảng đá lớn chặn nơi ngực.

Nhược Nhược nói nàng thích bánh ngọt phố Nam, hắn liền thúc ngựa đến đó mua bánh.

Hắn tưởng, Vệ Chiêu xưa nay xem Phó Tịnh như trân bảo trong lòng, sẽ không bỏ qua cơ hội lấy lòng tốt thế này.

Không ngờ, lại chẳng một ai đến đón nàng.

“Cho nên, nàng giận dỗi rồi?”

Thẩm Yến thở dài một tiếng:

“Thôi vậy, lát nữa ngươi với ta cùng đi thăm nàng. Còn về vết thương trên tay nàng ấy…”

Hắn không dám nghĩ tiếp, cụp mắt xuống, khẽ lẩm bẩm:

“Nàng xưa nay nghe lời ta nhất, cùng lắm thì ta dỗ dành nàng, mua thêm vài món quà là được.”

Nhưng điều hắn không biết là, việc đầu tiên ta làm sau khi quay về viện, chính là đốt hết tất cả những món quà bọn họ từng tặng ta.

6

Dù sao cũng là người sắp rời khỏi kinh thành, người và vật trong quá khứ ta đều không cần nữa, giữ lại chỉ thành trò cười cho thiên hạ.

Những kỷ niệm, dù tốt hay xấu, tất cả hãy hóa thành tro bụi trong chậu lửa này đi.

Năm năm tuổi nhập kinh, Vệ Chiêu để dỗ ta đã tự tay làm chiếc đèn thỏ, vì không giỏi vẽ nên đầu tròn thân bẹt, hai mắt một to một nhỏ, trông thật tức cười.

Nhưng dù như vậy, ta vẫn quý như báu vật, treo đầu giường suốt mười năm không rời.

Tập viết Thẩm Yến tặng ta khi ta bắt đầu học chữ, trang đầu là lời kỳ vọng của hắn – cùng em sớm tối đồng hành.

Hắn nói là nói tập viết, mà ta lại ngây ngô cho rằng đó là tình cảm của hắn dành cho ta.

Còn có cổ cầm, đàn trường, cung ngắn, trâm cài tóc…

Từng món từng món, đều chất chứa bao kỷ niệm vụn vặt, nhưng ta lại không nương tay ném từng thứ vào ngọn lửa.

Cho đến sinh thần năm ngoái, hai người bọn họ mỗi người đều đưa ta một bức thư tình, đều mong khi ta đến tuổi cập kê, lúc thái hậu ban hôn, sẽ chọn họ.

Lúc ấy, Vệ Chiêu chặn ta trong viện, ép ta đồng ý chọn hắn mới cho ta rời phủ.

Khi ấy, Thẩm Yến không biết võ công lại cầm kiếm xông vào hầu phủ, muốn tranh cao thấp với Vệ Chiêu, giành cho ta quyền tự do lựa chọn.

Thế tử gia phóng khoáng nhất kinh thành và vị thượng thư lang trẻ nhất Đại Sở, vì ta mà đánh đến đầu rơi máu chảy, trở thành đề tài bàn tán khắp phố phường.

Vậy mà hai người đó chẳng hề để tâm:

“Năm sau đến lễ cập kê, nếu ngươi vẫn chưa chọn xong, bọn ta lại đánh thêm trận nữa.”

Khi ấy thích bao nhiêu, bây giờ chán ghét bấy nhiêu.

Ta cười giễu, không do dự ném luôn cả hai bức thư vào chậu lửa.

Chuyện xưa xin hóa thành tro bụi trong chậu lửa lớn này.

Cho đến khi ta đứng dậy, xoay người muốn trở về phòng, mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào, Vệ Chiêu và Thẩm Yến đã đứng sau lưng.

Trong ánh lửa chập chờn, khuôn mặt họ khi sáng khi tối, dường như chỉ trong vòng một năm, đã trở thành hai người xa lạ mà ta không còn nhận ra nữa.

“Giận rồi chứ?”

7

Thẩm Yến chậm rãi mở miệng.

Dưới biểu cảm bình thản không gợn sóng ấy, dường như giữa chúng ta vẫn chưa từng có chút khúc mắc nào.

Thế nhưng trong lòng ta lại là một vực sâu vạn trượng, không sao vượt qua được.

Thấy ta vẫn không phản hồi, hắn bước lên hai bước, dừng lại cách ta một bước chân.

Vừa đưa tay định chạm vào ống tay áo vấy bụi của ta, ta liền nghiêng người tránh đi.

Bàn tay thon dài của Thẩm Yến khựng lại tại chỗ.

Ngay cả gương mặt như gió xuân trăng sáng kia cũng dần dần phủ một tầng sương lạnh:

“Tịnh Tịnh, vết thương còn đau không? Đưa ta xem thử.”

Ta lùi lại một bước, lễ phép gật đầu đáp: