“Tổng giám đốc Thẩm, trùng hợp quá. Chúng tôi cũng đưa đứa trẻ tới làm hộ khẩu.”
Tôi đi đến trước mặt em trai, nhỏ giọng hỏi:
“Tiểu Vũ, em ở nhà mới có quen không?”
Em trai nhìn tôi chằm chằm, sắc mặt cực kỳ khó coi.
“…Tại sao?”
Tôi khó hiểu.
“Tại sao cái gì?”
“Tại sao lại không giống?”
“Tiểu Vũ, em nói gì…”
“Hạ Hạ.”
Là anh trai.
Không biết từ lúc nào anh đã xuống xe.
“Xe… ở bên này.”
Anh nắm tay tôi, không quay đầu lại, kéo tôi đi.
Tôi ngoái đầu nhìn.
Em trai vẫn đứng nguyên tại chỗ, vẻ mặt âm u.
Tại sao trông nó lại không vui như vậy?
11
Sau khi làm xong hộ khẩu, ba Trần nhận được một cuộc điện thoại.
Cúp máy, ông nhìn mẹ Trần.
“Tổng giám đốc Thẩm đã sắp xếp cho Tiểu Vũ một suất vào trường mầm non quốc tế Gia Đức, toàn bộ học phí ông ấy chi trả. Đi thôi, đưa Tiểu Vũ đi mua vài bộ quần áo.”
Trần Vũ đi phía sau, thầm nghĩ quả nhiên giống hệt kiếp trước.
Người cha nuôi này tuy không có tiền, nhưng lại là trợ lý của nhà họ Thẩm.
Nhà họ Thẩm có lợi ích gì cũng sẽ tiện tay chiếu cố đến ông ấy.
Kiếp trước, tuy chị gái sống trong cái ổ nghèo nhà họ Trần nhưng cuộc sống thực ra chẳng tệ chút nào.
Bây giờ chẳng phải chính là như vậy sao?
Cơ hội đầu tiên vào trường mầm non cao cấp đã rơi xuống đầu nó.
Sau này, nó chỉ nhận được càng nhiều hơn!
12
Đến trung tâm thương mại, Trần Vũ theo thói quen đi về phía khu hàng xa xỉ.
Kiếp trước, tuy gia đình kia đều có vấn đề về tính cách, nhưng về tiền bạc lại rất hào phóng.
Nhưng vừa đi chưa được mấy bước, trung tâm thương mại lại bắt đầu mời khách ra ngoài.
Mẹ Trần hỏi thăm mới biết nhà họ Thẩm đã bao trọn nơi này để mua sắm cho cô con gái nhỏ.
Trần Vũ siết chặt nắm tay.
Dựa vào đâu?
Dựa vào đâu kiếp trước nó lại không được đối xử như vậy?
Mẹ Trần nhìn vẻ mặt nó, có chút áy náy.
“Tiểu Vũ, chúng ta sang trung tâm thương mại khác xem nhé?”
Nó càng tức hơn.
Đến một trung tâm thương mại nhỏ khác, Trần Vũ ôm một bụng tức giận, đi thẳng đến khu đắt tiền nhất.
Nó không thể thua.
Trước kia ở nhà, cha mẹ ruột vốn thiên vị nó, chị gái chỗ nào cũng kém hơn nó.
Dựa vào đâu sau khi được nhận nuôi, kiếp trước chị sống tốt hơn nó, kiếp này cũng phải đè đầu nó?
Nó không cam lòng.
Nó lao vào một cửa hàng thương hiệu, chỉ chiếc áo khoác đắt nhất.
“Con muốn cái này.”
Mẹ Trần vừa nhìn giá đã đổi sắc mặt.
“Tiểu Vũ, cái này đắt quá. Chúng ta xem bên kia được không? Cũng đẹp lắm.”
“Không! Con muốn cái này!”
Nó bắt đầu ăn vạ, khóc lóc la hét giữa trung tâm thương mại.
Mọi người xung quanh đều nhìn sang.
Ba Trần và mẹ Trần đỏ bừng mặt, cuối cùng cắn răng mua cho nó.
13
Ba mẹ nói tôi đã đến tuổi đi học mẫu giáo nên dẫn tôi đi mua rất nhiều quần áo.
Rõ ràng tôi không cần nhiều đến vậy.
Mặc không hết, thật lãng phí.
Nhưng tôi vui lắm.
Mặc dù ba mẹ không thích cười, tôi vẫn cảm nhận được họ rất thích tôi.
Ba mẹ trước đây chỉ thích em trai.
Đồ tốt gì cũng cho em, lúc nào cũng bắt tôi nhường em.
Nhưng ba mẹ bây giờ không giống vậy.
Họ sẽ nghĩ đến anh trai, cũng sẽ nghĩ đến tôi.
Bây giờ tôi giống hệt một nàng công chúa trong truyện cổ tích.
Vui quá.
Hạnh phúc quá.
14
Ngày khai giảng mẫu giáo, ba mẹ từ chối đề nghị của bác quản gia, nhất quyết tự mình đưa tôi đi.
Trước khi ra khỏi nhà, tôi hỏi mẹ:
“Anh không đi sao?”
Mẹ xoa đầu tôi.
“Tri Hạ ngoan, anh con không thích nơi đông người nên không đi.”
Nhưng trước khi cửa xe đóng lại, anh vẫn xuất hiện.
“Đi… với em.”
Mắt mẹ lập tức đỏ lên.
“Được, chúng ta cùng đi.”
Đến cổng trường, xe còn chưa dừng hẳn đã có rất nhiều người đứng đón.
Mẹ bế tôi xuống xe.
Một dì bước lên.
“Tổng giám đốc Thẩm, phu nhân Thẩm, hai người đến rồi!”
Dì ấy cúi xuống nhìn tôi.
“Đây chính là Tri Hạ phải không? Đáng yêu quá!”

