“Tôi chiếm đoạt? Lý Duy Nhất, chị làm ơn nhìn cho rõ, căn nhà này tôi mua đứt bằng tiền tươi thóc thật, tiền cải tạo là tôi bỏ ra, đồ đạc nội thất cũng là tiền tôi mua.”

“Ngày bố mẹ dọn vào đây, tôi đã mở miệng nói câu nào nhà này là của tôi chưa?”

Chị gái tức đến phát run.

“Mày bớt giả tạo đi! Hồi đó mày nói mua nhà cho bố mẹ dưỡng già, ai cũng tưởng mày hiếu thảo hiểu chuyện, hóa ra sau lưng lại lén lút chỉ để tên mình! Mày thế này không gọi là tính kế thì là gì?”

Tôi nhìn khuôn mặt giận dữ của chị ta, chút bi ai trong lòng từng chút một hóa thành băng lạnh.

“Tôi tính kế? Được, để tôi cho chị biết thế nào là tính kế.”

Tôi bước lên một bước.

“Tôi bỏ 100% tiền mua nhà, 100% tiền làm nội thất cho bố mẹ ở, đó là tấm lòng hiếu thảo của tôi. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi ngu đến mức không biết họ thiên vị.”

Tôi nhìn sang bố mẹ.

“Từ nhỏ bố mẹ đã thiên vị chị, có chuyện gì cũng ưu tiên chị trước, có cái gì tốt cũng để dành cho chị.”

“Tôi có chậm chạp, có ngu ngốc đến mấy thì cũng thừa biết nếu căn nhà này đứng tên bố mẹ, cuối cùng nó cũng sẽ rơi vào tay chị mà thôi.”

“Đến lúc đó, đừng nói là cái phòng làm việc, e rằng tôi còn chẳng có chốn dung thân.”

6

Chị gái hét lên:

“Mày nói láo! Lý Hiểu Huyên, mày đúng là đồ tiểu nhân! Trong bụng mày toàn là toan tính! Bố mẹ đúng là nuôi ong tay áo!”

Mẹ lúc này mới phản ứng lại.

“Lý Hiểu Huyên, căn nhà này ban đầu đã nói rõ là để hai thân già này dưỡng lão, sao mày chỉ điền mỗi tên mày? Rốt cuộc mày có tâm địa gì?”

Tôi nhìn mẹ.

“Mẹ, con có tâm địa gì ư? Tâm địa của con là để bảo vệ chính mình khỏi bị tống cổ ra đường đấy.”

“Mọi người coi con như bảo mẫu, tát con ngay trước mặt người ngoài. Và cho đến hôm nay con mới biết, mọi người đã âm thầm xóa sổ con khỏi hộ khẩu từ lâu.”

“Nếu hôm nay con không lôi cái sổ đỏ này ra, có phải mọi người định xóa bỏ hoàn toàn sự tồn tại của con trong cái nhà này luôn không?”

Mẹ nghẹn họng, nhưng theo thói quen vẫn lên giọng trách móc:

“Nhưng đó là chuyện đại sự cả đời của chị mày! Mày nhịn đi một tí thì chết ai!”

“Bao nhiêu năm qua con phải chịu ấm ức bao nhiêu lần rồi? Từ nhỏ đến lớn lúc nào cũng nhường nhịn, mọi người còn muốn con chịu ấm ức thêm bao nhiêu lần nữa?”

Chị gái đứng cạnh cười khẩy một tiếng.

“Lý Hiểu Huyên, mày đừng có giả vờ đáng thương ở đây. Mày nghĩ lôi cái sổ đỏ ra là ghê gớm lắm chắc?”

“Tao nói cho mày biết, nhà này là của bố mẹ, mày không điền tên bố mẹ thì chính là bất hiếu, là đồ ăn cháo đá bát, là thứ súc sinh không bằng!”

Sắc mặt anh rể lạnh tanh, anh ta cuối cùng cũng đã nhìn thấu mọi chuyện.

“Cho nên, từ đầu đến cuối nhà cô đang lừa tôi, đúng không?”

Nghe bạn trai nói vậy, chị gái mới chợt nhớ ra sự hiện diện của anh ta.

Giọng điệu cay độc vừa nãy lập tức chuyển sang ngọt ngào, hạ xuống hẳn tám tông.

“Anh yêu, không phải đâu, anh nghe em nói…”

Anh rể cắt lời, nhìn chằm chằm vào bố mẹ tôi:

“Các người nói Lý Duy Nhất là con gái một, hóa ra cô ta còn có một cô em ruột.”

“Các người nói cô ta là con của họ hàng xa, hóa ra là con đẻ.”

“Các người nói cô ta là bảo mẫu, hóa ra căn nhà này lại là của cô ta.”

Trên mặt anh rể xẹt qua một tia ghê tởm.

“Cả cái nhà này, từ đầu đến cuối chẳng có câu nào là sự thật.”

Chị gái cuống cuồng lao đến ôm chặt cánh tay anh ta.

“Anh yêu, không phải thế đâu, anh nghe em giải thích, chuyện này phức tạp lắm, nhà em…”

Anh rể hất mạnh tay chị ta ra, lùi lại một bước.

“Phức tạp? Có gì mà phức tạp? Chẳng phải nhà các người muốn lừa tôi cô là con một sao? Chẳng phải vì thấy nhà tôi điều kiện tốt nên muốn trèo cao sao?”

Mặt chị gái trắng bệch.

“Không phải, anh yêu, em thật lòng với anh mà…”

Anh rể cười nhạt một tiếng.